Mục lục
Kết Hôn Nhanh Chóng
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Lâm Vi cười nói, “Không nhìn ra chồng của cậu lại thú vị như vậy đấy ”

Lần đầu tiên nghe Lâm Vi dùng từ thú vị để khen Hoa Ngọc Thành, ánh mắt của Cao Thanh Thu trở nên ôn nhu, “chẳng qua anh ấy quá mong chờ đứa bé này thôi.”

Lâm Vi nhìn Cao Thanh Thu, “Nhưng mà cậu không đi học nữa hả?”

Cao Thanh Thu nói: “Đến lúc đó có thể tạm thời xin nghỉ học.”

Từ lúc quyết định sinh con cô đã suy nghĩ xong truyện này.

Lâm Vi có chút không dám tin mà nhìn lấy Cao Thanh Thu, “cậu đi học nghiêm túc như vậy, mình cho là ít nhất phải chờ đến sau khi tốt nghiệp cậu mới có thể muốn sinh con đấy.”

Cao Thanh Thu là kiểu người nghiêm túc học hành, trừ phi là bị bệnh không đứng dậy nổi, nếu không sẽ không nghỉ học.

Lâm Vi bởi vì chuyện chiến đội nên thường xuyên nghỉ học.

Có lúc Lâm Vi cũng không hiểu nổi Cao Thanh Thu, dù sao cô ấy cùng Hoa Ngọc Thành đều kết hôn rồi, Hoa Ngọc Thành đối với cô ấy cũng rất tốt, tương lai bừng sáng, coi như không cố gắng như vậy, cũng không ảnh hưởng được cái gì.

Nhưng Cao Thanh Thu lại không ngừng cố gắng.

Cao Thanh Thu nghe xong, cười một tiếng, ” Mình cũng cho là như thế.”

Sau đó suy nghĩ một chút, không biết làm sao liền nghĩ thông suốt.

Khả năng đây chính là sức mạnh của ái tình đi!

Hoa Ngọc Thành và người nhà cho cô không ít dũng khí.

Lâm Vi nói với Cao Thanh Thu: “Sinh con rất cực khổ, cậu thật dũng cảm.”

Nói một hồi chuyện của mình, Cao Thanh Thu nhìn Lâm Vi,hỏi “cậu thì sao? Cùng Tả Dục thế nào?”

thời gian Bọn họ ở chung với nhau cũng không ngắn nữa, quan hệ của hai người thoạt nhìn tốt vô cùng.

Cao Thanh Thu nói vậy làm cho Lâm Vi không nhịn được dừng một chút, cười nói: ” Anh ấy rất tốt với mình, lần này anh ấy đưa mình về nhà, mẹ mình rất thích Tả Dục.”

Tả Dục là một người đàn ông tốt, có trách nhiệm.

Tiếc nuối duy nhất chính là người nhà của cậu ta phản đối Lâm Vi và Tả Dục ở bên nhau.

Lâm Vi nói: “Là mình chưa đủ tốt, mình cũng không biết mình có thể làm cái gì.”

Dù sao không phải ai cũng đều có thể may mắn giống như Cao Thanh Thu, có thể thuận lợi ở bên Hoa Ngọc Thành, lại còn có thể được nhà họ Hoa ủng hộ.

Lâm Vi đang nói chuyện với Cao Thanh Thu, Hoa Châu Du tiến vào, “Thanh Thu.”

“Chị.” Cao Thanh Thu nhìn Hoa Châu Du.

Từ khi Cao Thanh Thu mang thai, mỗi ngày Hoa Châu Du đều muốn đi qua nhìn cô một cái mới có thể yên tâm.

Nhìn thấy Lâm Vi ở chỗ này, Hoa Châu Du có chút ngoài ý muốn, “Lâm Vi cũng ở đây hả cháu.”

“Cháu chào cô ạ.” Lâm Vi đứng lên, nhìn lấy Hoa Châu Du, lễ phép lên tiếng chào.

Nhìn thấy Hoa Châu Du, Lâm Vi lại không tự chủ nhớ tới Đinh Cẩn.

Ban đầu Lâm Vi thích Đinh Cẩn, bị hiểu lầm thành là bạn gái của Đinh Cẩn, Hoa Châu Du đối với Lâm Vi rất tốt.

Nếu như khi đó mình không từ bỏ, có thể có cơ hội… Mình và Đinh Cẩn thật sự sẽ ở bên nhau hay không? Nhưng chắc Cũng sẽ không như hôm nay, bị người nhà Tả Dục làm khó!

Hoa Châu Du biết Lâm Vi và Cao Thanh Thu quan hệ rất tốt, nói: ” Hai đứa cứ trò chuyện đi, lúc nữa chị quay lại.”

Chị ấy nói xong, mỉm cười một cái, sau đó đi ra ngoài.

Cao Thanh Thu ngồi ở trên giường, ôm lấy ôm gối, nhìn lấy Lâm Vi, an ủi cô ấy đôi câu, “Hai người mà muốn ở bên nhau thì nhà bọn họ cũng chẳng làm gì được, chỉ cần Tả Dục kiên định là được. Cậu ta là một người có chính kiến, mình thấy cậu ấy cũng không phải là người sẽ dễ dàng buông tay đâu.”

Lâm Vi nói: “Mẹ anh ấy tới tìm mình mấy lần, bảo mình rời xa anh ấy.”

Cao Thanh Thu nhíu mày một cái, “Còn có chuyện như vậy sao?”

Cao Thanh Thu từng gặp mẹ của Tả Dục, thoạt nhìn bà ấy là một người thật cao ngạo, không dễ sống chung, chỉ là, Cao Thanh Thu làm sao cũng không nghĩ tới, đối phương lại có thể làm ra loại chuyện này.

Lâm Vi cười nói: “Đúng vậy!”

“Vậy cậu nói với Tả Dục chưa?” Cao Thanh Thu hỏi.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK