Mục lục
Kết Hôn Nhanh Chóng
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

“Vừa mới bắt đầu tôi đã biết rồi.” Hoa Ngọc Thành nhìn ra ngoài cửa sổ, tròng mắt màu đen trông như biển sâu, ngữ khí của anh nghe rất bình tĩnh, ” Tôi không có ý định so đo với cậu, đối với tôi mà nói, tình cảm của chúng ta vượt qua hết thảy. Nhưng mà… Nếu cậu cướp Thanh Thu, tôi chỉ có thể nói: Xin lỗi.”

Anh có thể không so đo chuyện chân mình, không so đo tiền đồ của mình, anh cảm thấy mình làm sao cũng không đáng kể.

Nhưng nếu như người nào muốn cướp Cao Thanh Thu, anh tuyệt không cho phép điều đó xảy ra.

Hoắc Chấn Đông nhìn lấy Hoa Ngọc Thành, từ trong mắt của anh thấy được sự quả quyết bất khả xâm phạm.

Đây là lần đầu tiên Hoắc Chấn Đông nhìn thấy người anh em của mình quan tâm một người phụ nữ đến như vậy.

Bầu không khí đọng lại, hai người đàn ông trưởng thành nhìn nhau rất lâu, cuối cùng vẫn là Hoắc Chấn Đông nở nụ cười, anh ta vỗ bả vai của Ngọc Thành một cái, giống như trước đây thật lâu, bọn họ kề vai chiến đấu cũng như vậy, “Tôi nói rồi, tôi sẽ không cướp ai hết! Còn có… Chuyện lúc trước, tôi thật sự xin lỗi.”

Chuyện kia cứ ẩn sâu trong lòng, làm cho Hoắc Chấn Đông ngày đêm khó an.

Lại không nghĩ rằng, Hoa Ngọc Thành sớm đã biết chuyện này.

Như thế, Bản thân mình cứ cố gắng che giấu ở trước mặt Hoa Ngọc Thành, còn cho là mình che giấu rất khá, nghĩ lại thấy thật nực cười?

Hoa Ngọc Thành nhìn Hoắc Chấn Đông, không lên tiếng.

Hoắc Chấn Đông cười tự giễu nói: “Được rồi đừng nóng giận, vì một người phụ nữ thôi mà, không đáng đâu? Tôi chỉ coi Thanh Thu là em gái nên mới đối xử tốt với cô ấy một chút, cậu đừng có mà nghĩ vớ vẩn. Thật không nhìn ra, ngay cả tôi mà cậu cũng có thể ăn giấm như vậy?”

“…”

Cao Thanh Thu nói chuyện với Hoắc An An một lúc rồi đi xuống, nhìn thấy Hoa Ngọc Thành và Hoắc Chấn Đông ngồi ở trong phòng khách, Hoắc Chấn Đông rất nhiệt tình, bầu không khí giữa hai người cũng không lúng túng giống như trước khi đến.

Bình thường Hoắc Chấn Đông là một người hay bông đùa, nhưng đối với Hoa Ngọc Thành, anh ta luôn tận tâm tận lực.

Buổi tối mấy người bọn họ tụ tập, Hoa Ngọc Thành mang theo Cao Thanh Thu cùng đi, Kỷ Minh Viễn, Giang Hàng Chi, còn có mấy người nữa đều ở đó.

Hoa Ngọc Thành bị bọn họ kéo đi đánh bài, Cao Thanh Thu ngồi ở trên ghế sa lon, Hoắc Chấn Đông ngồi xuống bên cạnh.

Cao Thanh Thu nhìn thấy anh ta, hỏi: “Anh với chồng tôi hòa hảo rồi à?”

Cô nhìn ra được, từ buổi tối đến giờ, hình như chồng cô đã thay đổi thái độ.

Hôm nay Hoắc Chấn Đông tâm tình không tệ, có thể là bởi vì có một số việc đã giải quyết xong với Hoa Ngọc Thành, anh ta đáp một tiếng, “Ừ. Thùng giấm lớn nhà em ý, đi cùng với cậu ta rất khổ cực phải không?”

“Còn lâu ý.” Cao Thanh Thu nói: “Ai bảo chồng tôi là thùng giấm lớn chứ!”

Cao Thanh Thu cảm thấy anh rất rộng lượng, coi như ăn giấm, cũng chỉ là nói miệng một chút mà thôi.

Hoắc Chấn Đông nở nụ cười, nhìn Cao Thanh Thu, nói: ” Em còn bao che nữa, ngay cả anh mà chồng em cũng ăn giấm, còn không phải là thùng giấm lớn sao?”

Cao Thanh Thu nhìn về phía Hoa Ngọc Thành, ánh mắt vô cùng ôn nhu.

Cô Quay đầu về phía Hoắc Chấn Đông uy hiếp nói: ” Anh mà còn nói linh tinh nữa tôi đi tố cáo anh, để sau này chồng tôi không thèm để ý tới anh nữa.”

Cao Thanh Thu giọng điệu cứng rắn, cô mới vừa nói xong, Hoắc Chấn Đông liền mở miệng, ngoác mồm gọi, “Ngọc Thành, vợ của cậu bắt nạt tôi, cậu có quản hay không?”

Có người nghe xong, lập tức trêu nói: “Tiểu Tinh à, ngay cả anh Triết của bọn anh mà em cũng giám bắt nạt, lá gan em cũng không nhỏ nhỉ!”

“…” Cao Thanh Thu không nói gì, cho hỏi cô bắt nạt anh ta bao giờ vậy?

Tên chết tiệt này quả thực là ác nhân cáo trạng trước!

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK