Mục lục
Kết Hôn Nhanh Chóng
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Kết Hôn Nhanh Chóng Có thể Cao Thanh Thu liền cái này cũng không cần.

Điều khiến người ta cảm thấy thật giống như thua thiệt cô vậy.

Cao Thanh Thu cùng Hoa Châu Du làm xong, trở về trên lầu thu dọn đồ đạc, chuẩn bị về trường học.

Hoa Ngọc Thành lúc này ở trong phòng làm việc cùng Lý Sơn nói chuyện, Cao Thanh Thu gõ cửa đi vào, “chú ơi.”

Anh nhìn thấy Cao Thanh Thu, đáp một tiếng, “Qua đây ngồi đi.”

Lý Sơn nhìn Cao Thanh Thu, dò hỏi: “Phu nhân chuẩn bị xong rồi sao?”

Dĩ nhiên là do anh ta phụ trách đưa Cao Thanh Thu đi trường học, anh ta đang chuẩn bị làm xong chuyện này liền đi.

Hoa Ngọc Thành nhìn Lý Sơn một cái, “cậu đi ra ngoài trước.”

Cao Thanh Thu muốn trở về trường học, anh dĩ nhiên muốn cùng Cao Thanh Thu nói chuyện riêng.

“Vâng.” Làm là một trợ lý, đạo lý Lý Sơn đều hiểu, rất nhanh liền đi ra ngoài, đem không gian nhường cho Hoa Ngọc Thành cùng Cao Thanh Thu.

sau khi Lý Sơn rời khỏi, đóng cửa lại, Cao Thanh Thu ở bên cạnh Hoa Ngọc Thành ngồi xuống.

Hoa Ngọc Thành đem tài liệu trên bàn gấp lại, mở miệng hỏi: “Tìm anh có việc?”

“…”???

Cao Thanh Thu nhìn anh, anh đặc bảo Lý Sơn ra ngoài, chẳng lẽ không phải là anh tìm cô có chuyện gì sao?

Cô mở miệng nói: “Lát nữa là em đi rồi.”

“Về trường nhớ ngoan ngoãn.” Hoa Ngọc Thành nói xong, trịnh trọng nhìn cô một cái, “Có chuyện gì thì nhớ gọi điện thoại cho anh.”

Nhưng mà, ánh mắt của anh,là muốn biểu đạt ý, đừng có chêu ong ghẹo bướm ở bên ngoài nữa!

Cao Thanh Thu cười một tiếng, nói: “Được, chờ khi nào em gặp được người em thích em sẽ gọi điện báo cho chú!”

“…” Hoa Ngọc Thành ngón tay thon dài nhẹ vuốt nhẹ một cái mũi của cô, “em có giỏi thì thử xem, xem chú xử lý em như thế nào.”

Dĩ nhiên, anh biết cô đang đùa giỡn.

Cao Thanh Thu cắn cắn môi, nhìn Hoa Ngọc Thành, “Ảnh chụp đâu! hôm qua Chú đã đồng ý cho em rồi mà.”

Hình như rất sợ anh sẽ đổi ý thì phải!

“Anh không quên.” Hoa Ngọc Thành nói: “Đã nói với Lý Sơn rồi, cậu ta sẽ đưa cho em.”

“Em biết chú là tốt nhất mà.” Cao Thanh Thu ôm lấy cánh tay của anh, làm nũng nói: “Em đi đây? Không quấy rầy chú cùng Ngài Lý nói chuyện.”

Thấy Cao Thanh Thu muốn đứng lên, Hoa Ngọc Thành kéo tay cô lại, đem cô kéo trở về, ôm vào trong ngực, “ở đây với anh một lúc rồi hẵng đi.”

Luôn cảm thấy Cao Thanh Thu vừa rời xa anh, cả người liền sẽ trở nên cô đơn tịch mịch.

Anh ghét loại cảm giác này, cũng ghét mình mỗi ngày chỉ có thể ngồi trên xe lăn hao phí thời gian.

Cao Thanh Thu ngồi ở trên đùi của anh, nhìn anh, ngẩng đầu lên hôn một cái mặt của anh, ôn nhu dụ dỗ nói: “Có thời gian em liền sẽ trở lại, chú phải nhớ ăn nhiều cơm, phải đi ngủ sớm, trở lại em sẽ kiểm tra, biết không?”

Hoa Ngọc Thành nhìn cô, miễn cưỡng đáp một tiếng, “Ừm.”

Rõ ràng trước đều là anh quản cô, làm sao hiện tại thật giống như có chút trái ngược?

Cao Thanh Thu tạm biệt Hoa Ngọc Thành liền đi ra cửa, Lý Sơn đưa cho cô một cái điện thoại mới, nói: “Điện thoại của cô hỏng rồi, chưa sửa xong, Ngài Hoa bảo cô dùng tạm cái này.”

Là một chiếc điện thoại iphone, còn là mẫu mới nhất.

Cao Thanh Thu nói: “Cái này không tốt lắm đâu?”

Thật là xa xỉ…

“Bên trong có ảnh của Ngài Hoa cô không muốn sao?” Lý Sơn nhíu mày.

Cao Thanh Thu đưa tay cầm tới, Lý Sơn ngay cả thẻ sim đều đã giúp cô lắp sẵn

Cao Thanh Thu không thể làm gì khác hơn là nhận lấy.

Trong phòng kí túc xá, Hồ Tiểu Tri nhìn Vũ Minh Hân mới vừa mua điện thoại mới, rất hâm mộ, “Minh Hân, nhà cậu giàu thật đấy! Cái điện thoại này rất đắt đi!”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK