Mục lục
Kết Hôn Nhanh Chóng
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

“Anh?” Cao Thanh Thu tràn đầy hoài nghi, “Anh có thể sao?”

“Có thể hay không không biết, nhưng tôi biết vài người. Người khác thì không có khả năng nhưng nói không chừng cô lại có cơ hội.”

Cao Thanh Thu nói: “Để tôi đi bàn bạc với Tô Tề một chút.”

Loại chuyện này, cô đã quen cùng Tô Tề thương lượng, bình thường đều là Tô Tề đi cùng cô.

“Cũng được.” Mục Triệt nhìn Cao Thanh Thu, cười một tiếng, hỏi “Có muốn biết tên thật của tôi không?”

Anh ta và Cao Thanh Thu chỉ nói chuyện trên mạng, cũng không biết tên thật.

Cao Thanh Thu cự tuyệt: “Không muốn biết.”

“… Tại sao?” Anh ta vốn đang cao hứng, muốn giới thiệu tên mình.

Mặc dù Cao Thanh Thu rất xinh đẹp, nhưng Mục Triệt cũng rất tự tin vào bản thân.

Công ty của anh ta phát triển cũng không tệ, dáng dấp anh ta lại đúng chuẩn soái ca trong mắt mấy cô gái mới lớn, Cao Thanh Thu không có lý do gì mà không thích mình cả.

Cao Thanh Thu đang nói chuyện với Mục Triệt, đột nhiên bị va vào một phát, là Dương Tuyết đi lấy đồ uống trở lại, cô ta cố tình làm đổ nước lên người Cao Thanh Thu.

“Cô không sao chứ?” Thấy một màn như vậy, Mục Triệt vội vàng đứng lên, rút khăn giấy, muốn giúp cô lau sạch, Cao Thanh Thu ngăn lại, lấy khăn giấy,nói “Tôi tự lau được ”

Dương Tuyết đứng ở một bên, xin lỗi nói: “Tôi không phải cố ý đâu, xin lỗi cô, cô sẽ không tức giận chứ?”

Cô ta làm ra bộ dáng vô tội, Cao Thanh Thu nhìn Dương Tuyết, nếu như vừa rồi cô ta không nói như vậy, Cao Thanh Thu còn không suy nghĩ nhiều.

Nhưng mà cô ta càng nói như vậy, Cao Thanh Thu càng cảm thấy cô ta là cố ý.

Đối phương thấy cô ngứa mắt, không liên quan, nhưng loại động tay động chân này, liền có chút không có ý nghĩa.

Một giây kế tiếp, Cao Thanh Thu liền thấy, người đàn ông kia đi tới, cũng “Không cẩn thận” đụng phải Dương Tuyết, thẳng tay hất cả cốc cà phê đen lên người cô ta.

Dương Tuyết mặc váy màu trắng, đối phương quả nhiên quá đáng yêu, tạt đi pha màu cho cái váy của cô ta..

“Xin lỗi.” Mặc dù đang nói xin lỗi, nhưng âm thanh lại vô cùng lãnh đạm.

Cao Thanh Thu ngẩng đầu lên, nhìn người đàn ông trước mắt…

Trừ Hoa Ngọc Thành, còn có thể là ai?

Dương Tuyết nhìn xuống váy của mình, liền muốn phát tác, vừa ngẩng đầu lên, nhìn thấy khuôn mặt của Hoa Ngọc Thành, nhất thời không biết phải nói gì.

Cô ta hôm nay nhìn thấy Hoa Ngọc Thành, mặc dù không biết thân phận của anh, nhưng người đàn ông này chỉ cần bằng giá trị nhan sắc, liền có thể trong nháy mắt giết chết hết thảy trái tim các cô gái ở đây.

Dương Tuyết ngây ngốc ở một bên, ánh mắt của Hoa Ngọc Thành chuyển sang người Cao Thanh Thu, anh dịu dàng hỏi “Không sao chứ?”

“Không sao.” Hoa Ngọc Thành ngồi xuống bên cạnh cô, cầm giấy lên, ôn nhu giúp cô lau lễ phục, “Có muốn thay quần áo khác không?”

Rõ ràng anh hất cà phê vào Dương Tuyết, nhưng, lại quan tâm tới Cao Thanh Thu, đây là chuyện quái quỷ gì?

Những Người ở chỗ này đều ngu người, bao gồm cả Mục Triệt

Anh ta vốn là ở chỗ này lấy lòng Cao Thanh Thu, lại không nghĩ rằng, đột nhiên từ đâu chạy đến một người đàn ông đẹp trai hơn cả mình như vậy.

Trọng điểm là, Cao Thanh Thu lại ngầm chấp nhận người đàn ông này lau quần áo cho cô.

Phải biết mới vừa rồi, mình muốn lau cho Cao Thanh Thu đều bị cự tuyệt.

“Vị này là…” Mục Triệt khó hiểu nhìn Hoa Ngọc Thành.

“À.” Cao Thanh Thu nhìn sang Hoa Ngọc Thành, đang suy nghĩ phải giới thiệu thân phận của anh như thế nào.

Hoa Ngọc Thành mở miệng, “Tôi là bạn trai của cô ấy.”

“…” Tất cả mọi người sau khi nghe xong đều trợn to hai mắt.

Bạn trai!

Người này so với mấy ngôi sao hạng A còn đẹp trai hơn, nhưng anh lại là bạn trai của Cao Thanh Thu?

Cơ hồ là trong nháy mắt, Mục Triệt cảm giác mình bị đả thương đến thương tích đầy mình.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK