Mục lục
Kết Hôn Nhanh Chóng
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Nghe thấy Hoắc Chấn Đông nói như vậy, Cao Thanh Thu mới hiểu được, vì sao lại cảm thấy cô gái kia là lạ.

Cô nhìn Hoắc Chấn Đông, quan tâm hỏi: ” Cô ấy bị bệnh lâu chưa?”

Hoắc Chấn Đông trả lời: “Bị như thế này mấy năm rồi, con bé có nói cái gì em cũng đừng để ở trong lòng. Còn nữa, em đừng nhìn con bé như vậy, nó đã hai mươi ba tuổi rồi.”

Hai mươi ba…

Cao Thanh Thu nhìn cô bé kia chỉ tầm mười mấy tuổi.

Nhưng đây dù sao cũng là chuyện riêng của người ta, cô cũng không tiện hỏi nhiều.

Hoắc Chấn Đông dẫn cô trở về, nhìn thấy Hoa Ngọc Thành ở nơi đó cùng người khác nói chuyện.

Hoa Ngọc Thành quen biết nhiều người ở đây hơn ở bên Giang Châu.

Nhất là hôm nay tới, phần lớn đều là không tiếp xúc với Lão thủ trưởng, mọi người đều biết, anh là người mà Lão thủ trưởng coi trọng nhất. Cùng anh nói chuyện, từng bước từng bước đều rất tôn trọng.

Thấy anh đang bận xã giao, Cao Thanh Thu cũng không đi qua, mà chỉ đi tìm đồ ăn.

Hoắc Chấn Đông ở một bên bắt chuyện, “Ăn đi, những thứ này thích ăn gì cũng được.”

“Tôi sẽ không khách sáo đâu.” Cao Thanh Thu lấy một miếng bánh ngọt nhỏ, bắt đầu ăn.

Hoắc Chấn Đông đứng ở bên cạnh cô, cao hơn cô một cái đầu, “Nghe nói em bị bố anh đuổi ra ngoài?”

“…” Cao Thanh Thu trừng mắt liếc anh ta một cái, cảm thấy anh ta không có ý tốt, ” Anh cũng giống bà cô họ Dương kia, tới cười nhạo tôi đấy à?”

“Bà cô họ Dương?” Hoắc Chấn Đông ngẩn ngơ một lúc mới hiểu được cô đang nói đến Dương Nhạc Linh, nở nụ cười, ” Em còn gọi Dương Nhạc Linh như vậy sao, cô ta đâu có già đến thế? Cô ta mà nghe được chắc sẽ bị em làm cho tức chết.”

Cao Thanh Thu nói: “Tôi gọi như thế đấy, vốn dĩ cô ta cũng đáng tuổi Cô tôi, tôi cứ gọi cô ta làm gì được?”

Hoắc Chấn Đông cảm thấy cô nói cũng rất có lý, nghiêm túc phân tích nói: “Vậy có phải em cũng phải gọi anh là chú không?”

Cô nhìn Hoắc Chấn Đông, nói: “Tôi có thể gọi anh là ông chú.”

“Tại sao lại là ông chú?” Hoắc Chấn Đông thắc mắc.

Cao Thanh Thu nói: ” Anh đã xấu lại còn già hơn người yêu tôi, không gọi chú thì gọi là gì, tôi là nể mặt Ngọc Thành nên mới gọi anh một tiếng ” anh ” Đấy ”

“Em có tin anh đánh chết em không?” Hoắc Chấn Đông nghe xong vạn tiễn xuyên tâm, máu dồn lên não.

Anh ta có gì không đẹp trai bằng Hoa Ngọc Thành hả?

Dựa vào cái gì mà nói mình vừa già vừa xấu?

Gương mặt này của anh ta mà dám mở mồm ra bảo anh ta xấu ư, cô có thấy dối lòng khi nói câu ấy không?!

“Cậu muốn đánh ai?” Âm thanh trầm thấp của Hoa Ngọc Thành đột nhiên chen vào.

Hoắc Chấn Đông nhìn thấy Hoa Ngọc Thành một mặt nghiêm túc đi tới, lập tức né ra, “Không dám không dám. Bạn gái cậu ai dám động vào.”

Cao Thanh Thu đi tới bên cạnh Hoa Ngọc Thành, lè lưỡi một cái, trêu ngươi Hoắc Chấn Đông

Bởi vì thời gian còn sớm, Hoa Ngọc Thành cùng Hoắc Chấn Đông đi lên phòng đánh cờ, Cao Thanh Thu ngồi xổm ở trên ghế sa lon, ôm lấy máy tính, đang bận rộn với công việc của mình.

Mặc dù bây giờ ở bên ngoài chơi, nhưng chuyện công việc vẫn phải hoàn thành.

Đối với người như cô mà nói, cơ hồ là cả năm không ngừng.

Dương Nhạc Linh trở lại chỗ của bà Bùi, ngồi xuống ghế, biểu tình có chút đè nén.

Bà Bùi nhìn thấy cô ta như vậy, hỏi: ” Con sao thế? Ai chọc Tiểu Linh nhà chúng ta không vui rồi?”

Dương Nhạc Linh ấm ức nói: “Mẹ ơi, có phải mẹ cũng cảm thấy con rất kém cỏi không?”

Bà Bùi trừng cô ta một cái, “Nói càn, con kém cỏi chỗ nào? Ở trong mắt mẹ con chính là tốt nhất.”

Dương Nhạc Linh cười nói: “Cũng chỉ có mẹ an ủi con thôi.”

“Ai bắt nạt con?”.

Dương Nhạc Linh ra vẻ đáng thương nói: “Cũng không có ai, chỉ là lần này Ngọc Thành tới đây.”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK