Mục lục
Kết Hôn Nhanh Chóng
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Kết Hôn Nhanh Chóng Cao Thanh Thu cố gắng đẩy tay Hoa Ngọc Thành ra, bò dậy đi vào nhà vệ sinh, vừa vặn thuận lợi kiểm tra thực hư một chút

Kết quả, không có tránh thoát liền coi như xong, còn đánh thức cả anh dậy.

Đôi mắt đen sâu thẳm của Hoa Ngọc Thành nhìn Cao Thanh Thu, trong mắt tràn đầy ôn nhu, “Tỉnh rồi?”

“… Ừ.” Cao Thanh Thu đáp một tiếng, mặt đỏ tía tai, cũng không dám nhìn anh.

Hoa Ngọc Thành nhìn chằm chằm Cao Thanh Thu, nhớ tới tối ngày hôm qua, cô hô hào không cần còn đá anh.

Càn quấy đến mức anh không sao có thể ngủ ngon!

Cao Thanh Thu rất muốn hỏi Hoa Ngọc Thành có phát sinh cái gì không, kết quả lại không dám mở miệng, lắp bắp nói: “chú… Buông em ra, em muốn đi vệ sinh.”

“Đi đi.” Hoa Ngọc Thành buông tay ra, thấy cô lao như tên lửa vào phòng vệ sinh.

Anh tựa vào gối đầu giường, phát hiện,cảm giác buổi sáng vừa tỉnh dậy đã được nhìn thấy cô, thật sự vô cùng hạnh phúc, cuộc sống vô vị của anh trở nên đầy màu sắc khi có cô.

Cao Thanh Thu ngồi ở bồn cầu, cầm điện thoại di động, seach Google các tin có liên quan về đêm tân hôn.

người ta đêm đâu thì đau còn cô không đau, cảm giác gì cũng không có.

Có khả năng cô là cái người lạ đời nhất trong cả vạn người sao?

Hoa Ngọc Thành nằm ở trên giường, đợi gần tiếng đồng hồ cũng không thấy cô đi ra.

Đi nhà vệ sinh mà lâu như vậy?

“Cao Thanh Thu?” Hoa Ngọc Thành mở miệng gọi.

Cao Thanh Thu nghe thấy anh gọi, đáp một tiếng, rất nhanh bên trong truyền tới tiếng xả bồn cầu, qua năm phút,cô mới từ bên trong đi ra.

Hoa Ngọc Thành nói: “Em thấy không khỏe ở chỗ nào à? Hay anh gọi bác sĩ qua đây khám cho em nhé?.”

Nếu như bình thường, làm sao lại đi nhà vệ sinh lại lâu như vậy?

Cao Thanh Thu nói: “Không có… Em không sao.”

Hoa Ngọc Thành nhíu mày một cái, nhìn cô cầm điện thoại di động trong tay, mới biết cô vừa rồi ở bên trong ngịch điện thoại di động.

“Sau này vào nhà vệ sinh không được cầm theo điện thoại nữa.”

“…” Vừa lấy nhau ông xã đã giở thói gia trưởng rồi.

Cao Thanh Thu nghe lời: “Vâng”

Sáng sớm nắng từ cửa sổ chiếu vào, Hoa Ngọc Thành bưng ly nước, nhìn người ngồi ở đối diện mình, mở miệng nói: “Em phải về trường sao?”

Cao Thanh Thu đang suy nghĩ vớ vẩn, nghe Hoa Ngọc Thành hỏi mình, hậu tri hậu giác mà đáp một tiếng, “Ừ, tẹo nữa có tiết nên phải về trường.”

Hoa Ngọc Thành nói: “Anh thấy em sắc mặt kém lắm, thôi đừng về trường nữa, để cho Kỷ Minh Viễn tới khám qua một chút.”

Cao Thanh Thu bình thường không hay trốn tiết, có thể đi học thì sẽ cố gắng thu xếp.

không cho cô đi học,còn đáng sợ hơn so với không cho cô ăn cơm.

Cô lắc đầu, “không cần đâu, em không bị làm sao cả.”

“Anh đáng sợ lắm à?” Hoa Ngọc Thành nhíu mày, phát hiện mỗi buổi sáng, cô đều không dám liếc nhìn anh lấy một cái.

Anh đáng sợ như vậy sao?

“…” Cao Thanh Thu nghe xong lời của Hoa Ngọc Thành, mới ngẩng đầu lên nhìn Hoa Ngọc Thành một cái.

Anh không đáng sợ,mà là trong nội tâm của cô có ma quỷ.

Cũng không biết chuyện tối qua giữa cô và anh là thật hay là mơ.

Coi như là mơ, đó cũng là xuân mộng, cô chột dạ, sợ bị anh nhìn ra cái gì, cho nên không dám nhìn thẳng vào mắt anh.

Nhìn anh một cái xong, cô lại đưa ánh mắt tránh ra.

Nhìn bộ dáng này của cô Hoa Ngọc Thành hiểu ngay cô đang nghĩ cái gì.

Hoa Ngọc Thành bưng ly lên, che lại nụ cười trên khóe miệng mình, “có phải em đang nghỉ là tôi và em tối qua đã xảy ra quan hệ rồi?”

Lòi Hoa Ngọc Thành nói làm cho Cao Thanh Thu nhìn về phía anh, “chẳng lẽ không có?”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK