Mục lục
Kết Hôn Nhanh Chóng
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Hoắc Chấn Đông bảo người giúp việc chuẩn bị phòng cho hai người.

Căn phòng này là căn phòng lúc trước Hoa Ngọc Thành thường ở, Cao Thanh Thu ngồi xuống, phát hiện nơi này trừ có rất nhiều sách ra, còn có vài món đồ đã cũ.

Cô lại gần giá sách, tiện tay lật một quyển, luôn cảm thấy những thứ này, đều là quá khứ của anh mà cô không có mặt trong đó.

Hoắc Chấn Đông và Hoa Ngọc Thành nói chuyện ngoài ban công.

” Bây giờ cậu bình phục rồi, có muốn trở về quân ngũ không?”

Lúc Trước là vì Hoa Ngọc Thành không thể bình phục, mới cảm thấy anh sẽ không trở về đó nữa.

Nhưng bây giờ Hoa Ngọc Thành đã bình phục, dĩ nhiên hy vọng anh sẽ trở lại.

Dù sao tiền đồ của Hoa Ngọc Thành ở trong quân ngũ cũng vô cùng sáng sủa.

Hoa Ngọc Thành nhìn Hoắc Chấn Đông, đôi mắt màu đen kia làm Hoắc Chấn Đông có chút đè nén, “Thế nào?”

Hoa Ngọc Thành cười nói: “Không cần đâu. Trải qua chuyện lần này, ngược lại tôi muốn sống cuộc sống bình thường hơn. Cùng với Thanh Thu ở chung một chỗ, tôi cảm thấy vô cùng vui vẻ hạnh phúc. Nếu tôi quay lại nơi đó, khả năng sẽ phải thường xuyên ở bên ngoài, không có thời gian ở bên cô ấy nữa.”

Hoắc Chấn Đông nghe Hoa Ngọc Thành nói xong, dương khóe miệng lên, thở dài nói: “Cái này thật đúng là anh hùng khó qua ải mỹ nhân!”

Cao Thanh Thu nhìn hai người nói chuyện bên ngoài, cảm thấy bọn họ giống như một đôi đam mỹ.

Cho tới bây giờ cô chưa từng thấy Hoa Ngọc Thành thân cận với anh như vậy bao giờ, có thể thấy quan hệ lúc trước của bọn họ thật sự rất tốt.

Cùng Hoa Ngọc Thành trò chuyện một hồi, Hoắc Chấn Đông nhìn đồng hồ, nói: “Thời gian không còn sớm, không quấy rầy hai người nghỉ ngơi nữa, đi ngủ sớm một chút.”

Anh ta từ ban công đi ra, nói với Cao Thanh Thu: “Ngủ ngon.”

Cao Thanh Thu gật đầu đáp lại.

Hoắc Chấn Đông xải bước chân dài ra cửa, đóng cửa lại.

Cao Thanh Thu đi ra ban công, nhìn thấy Hoa Ngọc Thành còn đứng ở nơi đó nhìn bên ngoài một cách đăm chiêu, không biết anh đang suy nghĩ gì.

Luôn cảm thấy hình như anh đang khổ sở vì điều gì đó?

Có thể là không nỡ bỏ những thứ trước kia chăng!

Cao Thanh Thu đưa tay, ôm lấy anh, thân mật hỏi: “Đang suy nghĩ gì thế?”

Hoa Ngọc Thành nắm tay bên hông, quay đầu lại, nhìn cô, “Nhanh đi ngủ đi.”

“Anh không mệt à?” Cao Thanh Thu thấy anh giống như không có ý định đi ngủ cùng cô.

Hoa Ngọc Thành nói: ” Anh đã ngủ ở trên máy bay rồi, giờ không buồn ngủ.”

Cao Thanh Thu tựa vào trong ngực anh, cách lớp áo, có thể cảm giác được nhiệt độ nóng bỏng trên người anh, ở trong ngực anh ngáp một cái, “em buồn ngủ quá đi mất.”

Hoa Ngọc Thành dứt khoát ôm cô vào trong, “Đi thôi, dỗ bảo bối nhà chúng ta đi ngủ.”

Hoa Ngọc Thành ngồi ở mép giường, đắp chăn cho cô, nhìn cô ngủ.

Cô rất đơn thuần, bình thường không suy nghĩ sâu xa, không giống Hoa Ngọc Thành luôn nhìn xa trông rộng.

Nhìn thấy cô như vậy, Hoa Ngọc Thành thật sự rất hâm mộ cô.

Nửa đêm, Cao Thanh Thu tỉnh ngủ, phát hiện Hoa Ngọc Thành vẫn chưa ngủ, đang ngồi trước bàn đọc sách.

” Hoa Ngọc Thành.” Cô ngồi dậy, lười biếng gọi.

Hoa Ngọc Thành nghe thấy giọng nói có chút bất an lỡ sợ của cô, nhanh chóng đi tới, ngồi xuống mép giường, ” Anh ở đây, sao thế?”

Cao Thanh Thu nhìn thấy anh, có chút ủy khuất, “Gặp ác mộng làm em sợ quá ”

Anh ôm cô vào trong ngực, âm thanh ôn nhu, “Ác mộng gì chứ?”

“Mơ thấy anh không cần em nữa.” Cao Thanh Thu miễn cưỡng nói: “Mơ thấy anh ở bên Dương Nhạc Linh, còn nói anh không yêu em.”

“…” Được rồi!

Cái này đích xác là ác mộng.

Hoa Ngọc Thành an ủi: “Không sao, làm gì có chuyện anh không yêu em nữa? Em lại Suy nghĩ linh tỉnh gì vậy.”

Anh cúi đầu xuống, đặt cô lại xuống giường, mượn ánh đèn, anh nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn của cô, anh dịu dàng hôn lên trán cô, “Ngủ đi, anh ở cạnh em.”

“Có phải anh đang không vui không?” Cao Thanh Thu đột nhiên nhìn Hoa Ngọc Thành, “Làm sao còn chưa ngủ?”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK