Mục lục
Kết Hôn Nhanh Chóng
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Cao Thanh Thu từ nhỏ gia cảnh đã không tốt, căn bản không hiểu được sở thích của những người có tiền này, tiêu nhiều tiền như vậy chỉ để mua phiến đá mỏng vô tri thì có ý nghĩa gì.

Còn không bằng mua đồ ăn ngon mà ăn vào mồm!

“Em cũng chưa từng thấy, làm sao biết là không thích?” Hoa Ngọc Thành nhìn cô, nắm tay cô vào trong lòng bàn tay ấm áp của.

Người khác làm anh vui lòng, anh đều thờ ơ không động lòng, nhưng mà, bọn họ lấy lòng Cao Thanh Thu, anh chắc chắn sẽ cho họ ít mặt mũi.

Anh chính là muốn cho tất cả mọi người đều biết, Hoa Ngọc Thành anh, yêu chiều vợ của anh đến nhường nào.

Cao Thanh Thu: “…”

Buổi chiều, bọn họ mới vừa về đến nhà, Ông Dương đã cho người đem đồ tới, có thể thấy ông ta muốn Hoa Ngọc Thành tha cho ông ta một lần.

Hoa Ngọc Thành mở hộp ra, nhìn miếng Ngọc bên trong là lục ngọc, trong chẻo thanh khiết.

Coi như Cao Thanh Thu không biết giá trị của miếng Ngọc này, cũng sẽ bị miếng băng thanh Ngọc khiết này hấp dẫn.

“Nhìn đẹp quá đi mất!”

“Nếu em thích thì cứ lấy đi.” Anh nói vô cùng tùy ý,món đồ quý giá như vậy, nói cho liền cho, hoàn toàn không mang theo một chút tiếc nuối nào.

Cao Thanh Thu nhìn lại nói, “không cần, mặc dù em không hiểu biết về ngọc nhưng nhìn qua sẽ đoán được miếng ngọc này rất đắt em có cầm trong tay cũng không có tác dụng gì.”

“Em cứ cầm lấy mà chơi nghĩ nhiều làm gì.” Hoa Ngọc Thành đối với tảng miếng ngọc kia cũng không có hứng thú, hứng thú của anh chỉ là cướp đồ về—— làm vợ vui vẻ mà thôi.

Nhất là cướp từ Nhà họ Dương!

Ai bảo anh là người có thù phải trả cơ chứ?

“Em mà làm mất thì sao?” Cao Thanh Thu lo lắng hỏi.

Hoa Ngọc Thành sủng nịnh nói: “mất thì thôi, dù gì thì cũng chỉ là miếng đá.”

Bà Dương vừa mới đi đánh bài với mấy bà bạn trở về, nghe nói Ông Dương đem miếng phỉ thúy mình quý nhất đi tặng cho vợ Hoa Ngọc Thành, giận muốn nổ bụng.

Bà ta Chỉ vào Ông Dương đang ngồi trên ghế sa lon nói: “ông có biết miếng phỉ thúy kia đắt như thế nào không? Ôi trời ơi!!! Ông quá đáng quá rồi đấy!”

Ông Dương bực dọc nói: “Chỉ là một miếng ngọc mà thôi, nếu bà thích, sau này tôi mua cho bà mười miếng nữa. Hiện tại quan trọng là lôi kéo quan hệ với Nhà họ Hoa, bà có biết tôi sắp bị cậu tA bức điên rồi không?”

Ông ta thật sự không có biện pháp nào nên mới muốn lôi kéo quan hệ với Hoa Ngọc Thành.

Bà Dương giận thổ huyết, “ông có mua mười miếng ngọc khác về, cũng không bằng một góc của miếng ngọc cổ này. Cả thế giới mới có một miếng ngọc độc nhất vô nhị như vậy, bây giờ ông cứ như vậy tặng cho người khác,lại còn tặng cho con ranh quê mùa vô học kia. coi như ông muốn lấy lòng người khác, tùy tiện đưa một miếng khác là được rồi, cái con ranh trơ tráo ấy thì biết cái gì?”

Tùy tiện lấy thứ gì lừa gạt là được rồi.

Ông Dương nhìn thoáng qua người đàn bà đang nổi đóa này, “bà thì biết cái gì. Cái con bé kia thì dễ dụ, nhưng Hoa Ngọc Thành chẳng nhẽ là thằng ngu sao?”

Cầm một thứ đồ tầm thường, có thể lọt vào mắt anh sao?

“Hừ, tôi không biết! Đó là món đồ tôi thích nhất.” Bởi vì có miếng ngọc này, mà bà ta huênh hoang khắp nơi, không nghĩ tới bây giờ cứ như vậy bị đưa ra ngoài.

Ông Dương cũng bắt đầu nổi khùng, “bà suốt ngày chỉ nghĩ đến những thứ này, thiển cận vừa thôi. Chờ đến lúc nhà ta phá sản bà mới vừa lòng phải không?”

Nhờ phúc của Hoa Ngọc Thành, mấy tháng nay tập đoàn nhà Nhà họ Dương thua lỗ nghiêm trọng, đâu chỉ là một miếng ngọc nhỏ bé này.

Hiện tại chỉ hy vọng Hoa Ngọc Thành có thể thủ hạ lưu tình, có thể nịnh nọt Hoa Ngọc Thành là điều quan trọng nhất.

Dương Nhạc Linh sau khi vào cửa, nghe thấy cha mẹ lại cãi nhau, hỏi “hai người làm sao vậy?”

Bà Dương khóc lóc nói, “ba của con đem miếng phỉ thúy mẹ thích nhất đi đưa cho con ranh vợ của Hoa Ngọc Thành.”

Một con ranh quê mùa, dựa vào cái gì có được món đồ quý giá như vậy?

Dương Nhạc Linh ngẩn người, nhìn về phía cha mình, “cha,làm như vậy có chút quá đáng rồi, cha biết rõ ràng đây là món đồ mẹ thích nhất mà.”

Cô ta biết chuyện ngoại tình của cha cô ta ở bên ngoài… Nhưng không có nói ra, không muốn làm cho mẹ đau lòng.

Thế nhưng bây giờ cha cô ta thực sự đã làm tổn thương trái tim của mẹ rồi.

Ông Dương nói: “cậu ta chịu nhận là tốt lắm rồi, nếu đưa thứ khác, cậu ta không nhận thì cũng phí công. Lúc trước đắc tội Nhà họ Hoa, còn không phải là vì con sao! Sớm biết như vậy liền bắt con lấy cậu ta thì làm gì có nhiều chuyện xảy ra như vậy? Từ khi con trở về đến giờ, cha bảo con đi cầu xin cậu ta con không chịu đi còn gì.”

Bà Dương nghe xong, có chút không vui, “ông nói vậy là có ý gì, ông lại muốn con gái vàng ngọc của chúng ta đi lấy lòng một thằng què? Dựa vào cái gì? Chúng ta cũng chỉ có một đứa con gái này thôi.”

Ông Dương nhìn về phía bà ta, “Vậy mà bà còn ở đây vì một miếng ngọc kích động như vậy làm cái gì? Con gái quan trọng hay là miếng ngọc quan trọng?”

bây giờ ông ta muốn tạo quan hệ tốt với Hoa Ngọc Thành, Đương nhiên phải trả giá thật lớn.

Dương Nhạc Linh biết cha mình hiện tại cũng rất bất đắc dĩ, chỉ có thể quay sang dỗ dành mẹ, “Thôi mẹ ạ, để con mua cho mẹ miếng ngọc khác đẹp hơn. Mẹ đừng buồn nữa.”

Nếu như chỉ cần một miếng ngọc mà có thể giải quyết vấn đề, đó cũng là chuyện tốt, ít nhất cô ta không cần đi lấy lòng người đàn ông tàn phế kia.

Chẳng qua là, làm cho Dương Nhạc Linh không nghĩ tới chính là, Hoa Ngọc Thành lại đưa cho Cao Thanh Thu món đồ quý giá như vậy?

Hoa Ngọc Thành cam lòng sao?!

Ban đầu lúc mình ở bên cạnh anh ta, anh ta từng tặng gì cho mình sao?

Hình như không có thứ gì.

Ngược lại là ba mẹ của Hoa Ngọc Thành, sẽ tặng cô ta một vài thứ.

Khi đó cô ta còn an ủi mình, Hoa Ngọc Thành là đàn ông, tâm tư không đặt ở trên người phụ nữ là bình thường, nhưng mà bây giờ, anh lại cưng chiều Cao Thanh Thu như vậy,cô ta khó tránh khỏi có chút chua chát trong lòng.

Tính toán một chút!

Hiện tại anh ta là một người tàn phế, không làm như vậy, làm sao có thể giữ Cao Thanh Thu ở bên cạnh anh ta?

Cao Thanh Thu còn ngồi ở trên ghế sa lon nghiên cứu miếng ngọc này, Hoa Châu Du từ bên ngoài đi vào,gọi “Thanh Thu.”

Vào giờ phút này, Hoa Ngọc Thành vừa về đến nhà, còn ngồi trên xe lăn.

Hoa Châu Du vừa tiến đến, nhìn thấy Hoa Ngọc Thành vẫn là bộ dáng này, trong lòng chợt trầm xuống.

Mới vừa rồi còn ở trên đường tràn đầy mong đợi, giờ phút này lại trở về chỗ cũ.

Cũng may chị có chuẩn bị tâm lý, không có ôm kỳ vọng quá lớn, vẫn bình tĩnh đi vào.

“Chị ạ.” Cao Thanh Thu lên tiếng chào hỏi.

Hoa Châu Du nhìn Cao Thanh Thu, mang theo mấy phần trách cứ: “sao em lại lừa chị chứ? “

“…” Cao Thanh Thu khó hiểu nhìn Hoa Châu Du, “Em lừa chị gì chứ?”

Chị ấy đột nhiên tới nói một câu như vậy, Cao Thanh Thu căn bản nghe không hiểu.

Hoa Châu Du nhìn chân Hoa Ngọc Thành, có chút mất mát mà nói: “Làm sao có thể nói chân của Ngọc Thành đã bình phục chứ? Ba mẹ nghe em và dì Ngô nói vậy, sướng đến phát điên rồi.”

Kết quả lại nhìn thấy Hoa Ngọc Thành vẫn ngồi trên xe lăn.

“…” Cao Thanh Thu nhìn Hoa Ngọc Thành một cái, mới biết chị chồng là đang chỉ cái gì.

Cô có chút vô tội nói: “Chị, em không lừa chị.”

Ngược lại là Hoa Ngọc Thành, Cao Thanh Thu thật bội phục,vẫn còn ngồi trên xe lăn, anh không thấy phiền toái à.

Hoa Châu Du nhìn sang Hoa Ngọc Thành, mang theo mấy phần oán giận nói: “Hôm nay dì Ngô gọi điện thoại nói, chân em tốt rồi, chị còn tưởng thật.”

Hoa Ngọc Thành lãnh đạm nói: “Còn chưa bình phục hẳn.”

“Chị thấy mà.” Nhìn thấy Hoa Ngọc Thành còn ngồi trên xe lăn, Hoa Châu Du ngừng hi vọng rồi.

Hoa Ngọc Thành bộ dáng nghiêm túc: “Kỷ Minh Viễn nói, cần hai tháng nữa mới có thể hoàn toàn bình phục. Nhưng mà bây giờ đi lại bình thường thì không thành vấn đề.”

“…” Hoa Châu Du nghe xong lời Hoa Ngọc Thành nói, sửng sốt một hồi, cho nên, ý tứ của em trai chị là: “Cho nên bây giờ em đi lại được thật?”

Hoa Ngọc Thành không trả lời, chẳng qua chỉ đứng lên, trực tiếp đi về phía thang máy, tiện thể nói với Cao Thanh Thu: “anh đi gọi điện thoại, lúc nào ăn cơm nhớ gọi anh.”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK