Mục lục
Kết Hôn Nhanh Chóng
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Kết Hôn Nhanh Chóng CHƯƠNG 223:

“…” Cao Thanh Thu ho khan, cô đến bây giờ, cũng không biết sinh nhật anh lúc nào. Cô nhìn Hoa Ngọc Thành, “chú ơi, chú thuộc cung nào vậy?”

“Em trực tiếp hỏi sinh nhật của anh là được rồi?” Hoa Ngọc Thành liếc mắt một cái liền nhìn ra, Cao Thanh Thu căn bản không nhớ sinh nhật của anh.

Bị phơi bày nên Cao Thanh Thu vô cùng xấu hổ, “Em bảo đảm sau này sẽ nhớ kỹ.”

Lý Sơn thay Hoa Ngọc Thành trả lời: “Ngài Hoa sinh ngày 29 tháng 12.”

Cao Thanh Thu nói: “em biết rồi, nhất định sẽ nhớ kỹcả đời , một khắc cũng không quên.”

Hoa Ngọc Thành nhìn bộ dáng nghiêm túc của cô, khóe miệng không tự chủ nâng lên một vòng cong người khác không dễ dàng phát giác được. Coi như cô có lương tâm!

“Chú không tính tặng quà sinh nhật gì cho em sao?” Cao Thanh Thu lấy lòng nhìn anh.

“…” Hoa Ngọc Thành nhìn về phía cô, phảng phất đây là một yêu cầu rất quá đáng, “Còn muốn đòi quà sinh nhật nữa sao?”

“Đúng.” Cao Thanh Thu không cảm thấy mình đưa ra yêu cầu này có gì không hợp lý, ghé vào tai anh nhỏ giọng nói: “chú hôn em một cái, coi như quà sinh nhật có được không?”

Lúc nói chuyện, cô mềm nhũn ghé vào tai anh thì thầm

Ở bên cạnh Hoa Ngọc Thành lâu như vậy, cô trêu chọc Hoa Ngọc Thành đã quen.

Thỉnh thoảng muốn chêu chọc anh một chút

Hoa Ngọc Thành: “…”

Cao Thanh Thu có chút thất vọng, “Không được thì thôi vậy.”

Một giây kế tiếp, chỉ nghe thấy Hoa Ngọc Thành nói: “Nhắm mắt lại.”

Cao Thanh Thu cười một tiếng, nghe lời nhắm mắt lại, đưa mặt đến trước mặt anh.

Hoa Ngọc Thành nhìn thấy cô đối với mình không phòng bị chút nào, cúi đầu xuống, hôn lên môi của cô.

Bầu không khí ngọt ngào chớp mắt lấp đầy trong xe.

Lý Sơn đang lái xe, thấy một màn như vậy, vội vàng dời tầm mắt.

Càng ngày càng cảm thấy, công việc này của mình, thật sự là quá gian nan.

Nhà họ Hoa

Lý Sơn đứng ở ngoài cửa, nghe thấy từ trong phòng truyền ra tiếng đàn dương cầm đứt quãng.

Bọn họ từ bên ngoài trở lại, Hoa Ngọc Thành liền đem Cao Thanh Thu mang đến nơi này.

Đây là lần đầu tiên Cao Thanh Thu tiếp xúc với dương cầm, mà Hoa Ngọc Thành đối với cô cũng rất kiên nhẫn.

Ánh đèn Trong phòng vô cùng lãng mạn.

Cao Thanh Thu nhìn sang Hoa Ngọc Thành, có chút ngoài ý muốn, “chú làm sao lại nghĩ đến dậy em chơi đàn dương cầm vậy?”

“Thích không?” Hoa Ngọc Thành nhìn cô, “anh tặng quà sinh nhật cho em.”

Không có tặng cô thứ gì quá quý giá, không phải là thứ gì khác, mà là, để cho cô làm chuyện cô muốn làm nhất.

Lúc trước cô đã nói với anh, cô rất hâm mộ Vũ Minh Hân, ngay cả dương cầm cũng không biết đánh, anh đều nhớ rõ, để trong lòng.

Cao Thanh Thu cúi đầu xuống, “Thích.”

Đột nhiên có một loại nước mắt của cảm giác vui mừng.

Anh lần trước đưa cho cô miếng ngọc đắt đỏ kia, cô cũng không có cảm động đến như vậy, nhưng mà lần này, thật sự là không nhịn được.

Ngọc thạch mặc dù hiếm thấy, nhưng giấc mộng trong lòng, lại càng thêm trân quý.

Hoa Ngọc Thành nhìn cô, âm thanh ôn nhu lại thâm tình, “Sau này, em muốn đánh đàn dương cầm, anh dạy cho em. Em muốn khiêu vũ, chờ anh khỏe lại anh sẽ làm cùng em…”

“…” Cao Thanh Thu nhìn Hoa Ngọc Thành, nước mắt không nhịn được liền rớt xuống, “Xin lỗi.”

Cô xoay người, không cho Hoa Ngọc Thành thấy dáng vẻ cô khóc nhè, thật là mất mặt a!

Buổi tối, thẳng đến 12 giờ, Cao Thanh Thu cùng Hoa Ngọc Thành mới từ trên lầu đi xuống. Bọn họ mới ra thang máy, liền thấy Đinh Cẩn đứng ở trong hành lang.

“Cậu Vũ Trạch.” Lý Sơn nhìn thấy Đinh Cẩn, có chút ngoài ý muốn, ” sao cậu lại ở đây?”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK