Mục lục
Kết Hôn Nhanh Chóng
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Kết Hôn Nhanh Chóng CHƯƠNG 165:

Tả Dục này quả thật là kẻ gây họa a!

Vì không muốn anh hiểu lầm, Cao Thanh Thu cũng không giữ mặt mũi cho Tả Dục, trực tiếp cắt ngang, “Ai cùng cậu có duyên phận?”

“…” Tả Dục nhìn Cao Thanh Thu bộ dáng này, cười một tiếng, cảm giác Cao Thanh Thu lạnh Băng Băng , cũng đẹp mắt cực kỳ.

Đinh Cẩn theo phòng vệ sinh đi ra, không có thấy Tả Dục, phỏng chừng cậu ta là xuống uống nước rồi, cũng đi theo từ trên lầu đi xuống.

Vừa vặn nhìn thấy Tả Dục cùng Cao Thanh Thu ngồi ở trên cùng một cái ghế sa lon.

Đây không phải là trọng điểm, trọng điểm là, Hoa Ngọc Thành liền ngồi ở bên cạnh!

Lại nhìn về phía bộ dáng cợt nhả của Tả Dục, một đôi mắt hận không thể áp vào trên mặt Cao Thanh Thu, Đinh Cẩn cũng không nhịn được thay cậu ta lau mồ hôi một cái.

Coi như là chính Đinh Cẩn —— cháu ngoại Hoa Ngọc Thành, được Hoa Ngọc Thành chiều chuộng từ bé đến lớn, cũng không dám kiêu ngạo như vậy có được không?

Tả Dục còn muốn nói điều gì, Đinh Cẩn đã đi tới, tìm một cái cớ, đưa cậu ta lôi đi.

Cao Thanh Thu nhìn Hoa Ngọc Thành một cái, cùng bà Hoa giải thích: “đó là bạn cùng trường của con, trước có gặp một lần, con cũng không quen cậu ta.”

Giải thích xong, phát hiện thần sắc trên mặt của Hoa Ngọc Thành vẫn không thay đổi, chẳng qua là bưng nước lên, lãnh đạm uống một hớp, cũng không nhìn cô.

Trong nháy mắt có xung động muốn khóc.

Cái này Tả Dục… Thật là hại chết cô rồi mà!

Bà Hoa nhìn Hoa Ngọc Thành, nói: “Hai ngày trước,vợ của Dương Hoa gọi điện thoại cho mẹ.”

Dương Hoa là cha của Dương Nhạc Linh, vợ của ông ta, chính là lần trước đến cửa, nói Hoa Ngọc Thành không thể sinh con, lại còn tàn phế, sẽ không gả con gái cho Hoa Ngọc Thành.

Mặc dù đã qua nhiều ngày như vậy, nhưng, nhớ tới thái độ bà Dương lúc đó, bà Hoa vẫn tức nghẽn tim.

Suýt chút nữa thì trở thành thông gia, lúc con trai của bà xảy ra chuyện, chẳng những không có an ủi thì thôi, ngược lại thêm dầu vào lửa.

Bà đã đánh tiếng với nhà kia rằng cả đời không qua lại với nhau, nhưng không nghĩ tới Dương Hoa nhanh như vậy đã gọi điện thoại cho bà rồi.

Nhất là ngày hôm qua lúc gọi điện thoại tới, ngoan ngoãn giống như cháu gái của bà vậy.

Hoa Ngọc Thành bình tĩnh để ly xuống, hỏi: “Nói cái gì?”

“Nói bảo mẹ nói với con một tiếng, muốn mời con ăn bữa cơm.” Dương Hoa cũng gọi cho Hoa Ngọc Thành mấy lần, anh cũng chẳng buồn nghe.

Hoa Ngọc Thành cũng không phải là người khoan hồng độ lượng, tha thứ người khác là chuyện Bồ Tát cần làm, mà anh, chỉ làm chuyện mình muốn làm.

Anh sở dĩ trả thù Nhà họ Dương, cố ý cướp mảnh đất mà Nhà họ Dương muốn, không chỉ là bởi vì Dương Nhạc Linh hủy hôn, mà là thái độ người nhà họ Dương.

Lần trước vợ chồng Nhà họ Dương bọn họ ở trong phòng khách cùng ba mẹ anh nói chuyện, anh nghe rõ ràng không bỏ sót một chữ nào.

Giờ phút này, nghe được Dương Hoa muốn mời mình ăn cơm, Hoa Ngọc Thành lãnh đạm nói: “con bận lắm, không rảnh.”

“Mẹ cũng là nói như vậy, trực tiếp cự tuyệt bà ta!” Hai nhà giao hảo nhiều năm như vậy, căn bản chưa từng nghĩ sẽ đi tới hôm nay.

Nhưng thật sự là người nhà họ Dương quá đáng trước.

Bà Hoa nhắc đến người nhà kia, đều là hận thấu xương…

Hiện tại nhìn thấy Dương Hoa muốn lên cửa cầu người, chỉ cảm thấy vô cùng thỏa lòng thỏa dạ.

Cao Thanh Thu ngồi ở một bên, nghe anh cùng bà Hoa đàm luận chính sự, cũng không chen vào nói.

Thật vất vả bọn họ nói xong về đề tài này, bà Hoa lại đi nghe điện thoại, Cao Thanh Thu mới nhìn Hoa Ngọc Thành, “chú ơi…”

“Lý Sơn.” Cô vừa mới nói hai chữ, đã nghe thấy Hoa Ngọc Thành gọi Lý Sơn.

Lý Sơn đi tới, “Ngài Hoa.”

“Đưa tôi lên trên phòng.” Hoa Ngọc Thành không thèm nhìn Cao Thanh Thu, dường như căn bản không muốn nói chuyện với cô.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK