Mục lục
Kết Hôn Nhanh Chóng
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Kết Hôn Nhanh Chóng CHƯƠNG 14

Cao Thanh Thu bận rộn tới khuya mới tan tầm.

Cô không về nhà họ Hoa mà đến một căn nhà ở chỗ khác trong Kinh Châu của Hoa Ngọc Thành.

Bởi vì Hoa Ngọc Thành sợ Cao Thanh Thu ở nhà Hoa không quen nên từ mấy ngày trước, anh đã bảo Cao Thanh Thu chuyển ra ngoài với anh.

Vừa về nhà, Cao Thanh Thu đã thấy đèn trong nhà sáng lên. Cô ngẩn ra, dè dặt vào nhà thì thấy trong phòng khách, người đàn ông ngồi trên xe lăn quay lưng về phía cô, đầu hơi nghiêng như thể đang ngủ vậy.

Là chú à?

Sao hôm nay lại trở về rồi?

Mấy ngày trước đó Hoa Ngọc Thành vẫn bận bịu bên ngoài, rất ít khi thấy anh ở nhà nên Cao Thanh Thu mới dám yên tâm ra ngoài làm thêm.

Sợ bị Hoa Ngọc Thành mắng nên cô bước chậm về phía trước. Chỉ thấy trên đùi Hoa Ngọc Thành có đặt một quyển sách, đã lật xem được một nửa. Dời mắt lên trên là đôi môi mỏng khêu gợi cùng với đôi mắt nhắm chặt của Hoa Ngọc Thành.

Lông mi vừa dài vừa cong.

Ngay cả ngủ mà cũng đẹp trai thế.

Cao Thanh Thu ngồi một bên, bất chợt nhìn mà mê mẩn.

“Đã về rồi à?”

Mãi cho tới khi bên tai vang lên giọng nói trầm thấp mê người của người đàn ông, cô mới hoàn hồn lại: “Chú… Chú dậy khi nào vậy?”

“Lúc em về thì tôi đã dậy rồi.” Hoa Ngọc Thành mỉm cười, vươn tay vuốt tóc Cao Thanh Thu: “Đi đâu mà về trễ thế?”

“Tôi… Đi dạo quanh quanh thôi mà.”

Cao Thanh Thu sợ Hoa Ngọc Thành sẽ phản đối cô ra ngoài làm thêm nên đành phải bịa chuyện.

Thấy dáng vẻ tràn đầy sức sống của cô, Hoa Ngọc Thành nói: “Em hết ốm rồi à?”

“Vâng vâng, hết từ lâu rồi!” Cao Thanh Thu ngoan ngoãn nói: “Sao hôm nay chú về mà không báo cho tôi một tiếng trước vậy?”

Hoa Ngọc Thành sợ để Cao Thanh Thu ở lại một mình trong nhà sẽ bị chán chết nên sau khi bận việc xong mới mau chóng về nhà gấp. Kết quả không ngờ rằng cô căn bản là không có ở nhà.

“Muốn tạo bất ngờ cho em.” Anh nói một cách tùy ý, nhìn thân thể nhỏ gầy của Cao Thanh Thu, nói: “Ăn cơm chưa?”

Đã khuya như vậy, chắc chắn Cao Thanh Thu đã ăn rồi. Nhưng mũi cô rất thính, từ khi bước vào nhà, cô đã loáng thoáng ngửi thấy mùi bơ.

Lúc này nghe Hoa Ngọc Thành hỏi vậy, cô tự nhiên đáp: “Tuy rằng tôi đã ăn rồi, nhưng tôi ngửi thấy mùi bơ. Có phải là chú đã mua bánh ngọt không vậy?”

“Nhóc ma lanh.” Hoa Ngọc Thành bật cười. Lúc trở về, anh đã bảo Lý Sơn tiện tay mua một cái bánh ngọt bỏ vào tủ lạnh: “Trong tủ lạnh đấy, đi lấy đi.”

Nghe vậy, Cao Thanh Thu hân hoan nhảy nhót đi lấy bánh ngọt.

Hoa Ngọc Thành nhìn dáng vẻ vui sướng của cô, cười lắc đầu.

Quả nhiên vẫn là một đứa trẻ.

Cao Thanh Thu lấy bánh ngọt ra, đặt lên bàn, cầm dao cẩn thận cắt thành bốn miếng, lấy một miếng đưa cho Hoa Ngọc Thành.

“Mình cùng ăn đi chú.”

“Tôi không cần đâu.”

Anh không thích ăn mấy thứ ngọt ngào như thế này.

“Vậy thì tiếc quá.” Cao Thanh Thu thu tay lại.

Loại bánh ngọt black forrest này cô luôn muốn nếm thử. Nhưng vì đắt quá nên cô chưa từng được ăn bao giờ.

Cô cầm thìa, ngồi một bên, bắt đầu vui vẻ ăn.

Lúc này di động đặt trên bàn rung lên. Cao Thanh Thu cầm lên xem, là Messenger vang lên.

Có người muốn add friend với cô.

Cô không nghĩ nhiều, chọn đồng ý kết bạn.

Đối phương gửi tin nhắn tới: “Mày là Cao Thanh Thu phải không?”

Cao Thanh Thu sửng sốt. Người kia là ai? Sao lại biết họ tên thật của cô vậy? Bình thường trên mạng cô vẫn dùng ID là Thu Mộc. Người có thể gọi tên cô trên Messenger chắc chắn là người mà cô quen biết trong hiện thực.

“Chính là mày mắng Khanh Khanh của bọn tao phẫu thuật thẩm mỹ đúng không?”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK