Mục lục
Kết Hôn Nhanh Chóng
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Giọng cô ta thỉnh cầu, phảng phất sự bất lực.

Hoa Ngọc Thành cố tình ra vẻ khó xử, “Đó là bố cô tặng cho vợ tôi, mà vợ tôi lại rất thích, đồ đã tặng mà cô Dương còn muốn đòi lại, cô thấy như vậy có phải phép không?”

Dương Nhạc Linh đâu phải thật sự quan tâm đến miếng ngọc kia?

Rất rõ ràng, đây chỉ là một cái cớ mà thôi.

Dương Nhạc Linh nhìn sang Cao Thanh Thu, cười nói: “Thanh Thu, nếu em thích, chị có thể tặng em thứ khác, nhưng mà miếng ngọc này mẹ chị thật sự rất thích, cho nên, xin em trả lại cho chị? Chị sẽ rất cảm ơn em.”

“Không trả.” Cao Thanh Thu không có bất kỳ do dự nào nói: “Nếu đã đưa đến tay tôi, thì chính là đồ của tôi. Tôi rất thích nó nên tôi không có ý định trả cho cô đâu.”

Mặc dù cô không thích miếng ngọc kia, ngày đó nhận lấy, Cao Thanh Thu cũng không biết mình vứt đâu mất rồi.

Nhưng Hoa Ngọc Thành nói thế nào, Cao Thanh Thu sẽ làm như thế đó.

Anh nói cô thích, thì chắc chắn cô sẽ thích

Dương Nhạc Linh muốn lấy lại, trừ phi anh ấy đồng ý.

Dương Nhạc Linh biết Cao Thanh Thu có chỗ dựa là Hoa Ngọc Thành, coi như mình thuyết phục cô, Hoa Ngọc Thành không đồng ý, cũng vô dụng.

Cho nên cô ta dứt khoát chuyển ánh mắt sang người Hoa Ngọc Thành, “Ngọc Thành, chúng ta nói chuyện một lúc được không?”

Cao Thanh Thu từ trước tới nay chưa từng gặp qua bộ dạng yếu đuối e lệ của Dương Nhạc Linh ở trước mặt Hoa Ngọc Thành như vậy bao giờ.

Lúc trước Dương Nhạc Linh mỗi một lần xuất hiện ở trước mặt Hoa Ngọc Thành, đều giống như Hoa Ngọc Thành thiếu nợ cô ta, thái độ lãnh đạm, còn không bằng đối với một người đi đường.

Nhưng mà bây giờ, thái độ đối với Hoa Ngọc Thành, đều ra sức lấy lòng.

Lại cộng thêm dung mạo của cô ta rất xinh đẹp, coi như làm ra chuyện gì quá đáng, dường như cũng làm cho người ta không giận nổi.

Cao Thanh Thu len lén nhìn Hoa Ngọc Thành một cái, phát hiện anh cũng đang nhìn Dương Nhạc Linh.

Đối mặt thỉnh cầu của Dương Nhạc Linh, Hoa Ngọc Thành không nói gì, chỉ đi ra ngoài.

Ánh mắt Dương Nhạc Linh lộ ra vẻ thỏa mãn đắc ý, đi theo sau lưng anh

Lý Sơn nhìn thấy một màn này, nhíu mày một cái.

Cao Thanh Thu nhìn thấy hai người cùng đi ra ngoài, luôn cảm giác mình đứng ở chỗ này trở nên dư thừa, nói với bà Hoa: “Mẹ, con về phòng trước ạ.”

Bà Hoa gật đầu một cái, “ừ, con lên nghỉ ngơi đi.”

Sự chú ý của bà hiện tại toàn bộ đều đặt trên người Dương Nhạc Linh và Hoa Ngọc Thành, nhìn thấy Hoa Ngọc Thành đi ra ngoài, trong lòng của của bà Hoa so với ai khác đều sốt ruột hơn.

Dương Nhạc Linh này, thật không biết xấu hổ, hiện tại nhìn thấy Ngọc Thành tốt lên, rõ ràng chính là muốn tìm đường quay lại.

Liệu Ngọc Thành có mềm lòng mà tha thứ cho cô ta không?

Ở trong mắt bà Hoa, Cao Thanh Thu là một cô gái đơn thuần đến không thể đơn thuần hơn, về phần Dương Nhạc Linh… Quả thật chính là hồ ly tinh!

Dương Nhạc Linh dáng dấp gia thế đều tốt, trọng điểm là, lúc cô ta quen biết Hoa Ngọc Thành, Cao Thanh Thu khả năng còn là một đứa trẻ con.

Trước khi Cao Thanh Thu lấy Hoa Ngọc Thành thì Dương Nhạc Linh đã là vị hôn thê của Hoa Ngọc Thành.

Bà Hoa cũng không rõ tình cảm của hai người rốt cuộc thế nào, nhưng nhìn Hoa Ngọc Thành không cự tuyệt, chắc là còn tơ tưởng đến Dương Nhạc Linh.

hiện tại bà rất sợ Dương Nhạc Linh chỉ cần nói vài câu, Hoa Ngọc Thành liền chạy theo cô ta.

Cao Thanh Thu đi lên phòng,vẻ mặt mới vừa nãy còn ra vẻ ung dung, giờ phút này trở nên lỡ sợ thấp thỏm.

Mặc dù cô không ngừng trấn ăn với mình: Dương Nhạc Linh quá đáng như thế, Hoa Ngọc Thành chắc sẽ không quay lại với Dương Nhạc Linh đâu. Nhưng dù đã tự an ủi mình như vậy, nhưng tim cô vẫn cứ quặn thắt.

Nếu như Dương Nhạc Linh nhận sai với Hoa Ngọc Thành,nếu như cô ta nói cô ta muốn quay lại… Đối mặt với sự hối hận của vị hôn thê xinh đẹp,liệu trong lòng anh có dao động không?

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK