Mục lục
Kết Hôn Nhanh Chóng
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Cao Thanh Thu nói: “Nhớ nhiều bao nhiêu?”

” Nhớ đến mức muốn đè em xuống giường.”

Hoa Ngọc Thành vẫn còn đang ôm Cao Thanh Thu thì từ ngoài cửa có hai người đột nhiên đi tới, “Ngọc Thành?”

Là giọng của bà Hoa.

Nhìn lại một cái, còn có cả ông Hoa cũng ở bên cạnh bà Hoa.

Hai ông bà đều không nghĩ tới vừa tới đã thấy một màn như vậy, có chút kinh ngạc.

Cao Thanh Thu: “…”

Ông Hoa nói rất ít, có một loại cảm giác cao thâm khó lường, ở bên ngoài lại làm người ta tôn trọng cực độ

Liền như vậy, bị hai vị trưởng bối thấy được bộ dáng tán tỉnh của bọn họ, Cao Thanh Thu cảm giác tai mình nóng lên, lập tức đẩy Hoa Ngọc Thành ra.

So với sự lúng túng của Cao Thanh Thu, thì Hoa Ngọc Thành lại ngược lại, anh vô cùng lãnh đạm bình tĩnh, “Cha, mẹ, sao hai người lại tới đây?”

Da mặt của anh càng dầy, Cao Thanh Thu không thể không nói thầm trong lòng: Bội phục.

Ông Hoa nói: “Ghé thăm các con một chút.”

Ông ấy cũng không có ý kiến gì đối với chuyện vừa nhìn thấy, cả nhà vào cửa.

Bọn họ đi vào, đem Bóng Đèn Nhỏ cùng tới, Cao Thanh Thu ôm Bóng Đèn Nhỏ vào trong ngực, ở trong phòng đi tới đi lui, nghe Ông Hoa và bà Hoa ngồi ở ghế sa lon, cùng Hoa Ngọc Thành nói chuyện.

Mặc dù Hoa Ngọc Thành là tổng giám đốc của tập đoàn, nhưng từ khi Hoa Ngọc Thành đi sáng bên kia công tác, tất cả mọi chuyện đều chuyển lại cho mọi người cùng quản lý, bình thường thi thoảng Ông Hoa mới hỏi đến chuyện công việc, bọn họ ở đó bàn về công việc, Cao Thanh Thu cũng nghe không hiểu, chẳng qua chỉ ôm lấy Bóng Đèn Nhỏ đi tới đi lui.

thằng nhóc mỗi lần thấy cô liền cười rất vui vẻ, rất thỏa mãn, phảng phất như trẻ con được ăn kẹo.

Cao Thanh Thu hướng về phía nhóc mỉm cười, “Ngoan, bảo bối gọi mẹ đi nào.”

“A!” Gọi mẹ đương nhiên là điều không có khả năng vào lúc này.

Nhưng mà nhìn ra được nhóc dường như có chuyện muốn nói với Cao Thanh Thu.

Hai mẹ con ở nơi này, dùng ngôn ngữ người khác nghe không hiểu để giao tiếp ngầm với nhau.

Mộ Thập Thất từ trên lầu đi xuống, nhìn thấy Cao Thanh Thu, dừng lại ở bên cạnh cô, “Thanh Thu, con của cô thật là đáng yêu a.”

“Có thật không?”

“Ừm, đáng yêu giống cô.” Mộ Thập Thất đứng ở bên cạnh Cao Thanh Thu, đưa tay sờ một cái gương mặt mềm nhũn của thằng nhóc, “Sao lại đáng yêu thế này cơ chứ! Đang cười với tôi này! ”

“Chị có muốn bế nó không?” Cao Thanh Thu có chút tự hào nói.

Hiện tại Bóng Đèn Nhỏ chính là bảo bối của cô.

Mộ Thập Thất đưa tay qua, “Là như vậy phải không?”

Cô ấy cẩn thận từng li từng tí ôm lấy Bóng Đèn Nhỏ.

bà Hoa nhìn thấy Mộ Thập Thất, hỏi: “Đây là…”

Cao Thanh Thu giới thiệu: “Đây là Mộ Thập Thất, vị hôn thê của Hoắc Chấn Đông.”

“Thập Thất đấy à?” bà Hoa cười nói: ” Chào cháu ”

Mộ Thập Thất nói: “cháu chào hai bác ạ!”

Mộ Thập Thất rất lễ phép, người lớn chỉ cần nhìn một cái liền ưa ngay, liền lão thủ trưởng cũng rất thích cô ấy.

bà Hoa hỏi: ” Hoắc Chấn Đông đâu?”

“Anh ấy ở trên lầu ạ.” Mộ Thập Thất mới vừa đi tìm anh ta, nói với anh ta hai ba câu.

Mộ Thập Thất nói xong, tiếp tục dụ dỗ Bóng Đèn Nhỏ.

Cô ấy mặc dù chưa từng sinh con, nhưng trong nhà các anh trai phần lớn đều có con rồi, bình thường cô ấy vẫn thường bế cháu.

Hoắc Chấn Đông từ trên lầu đi xuống, thấy một màn như vậy, đi tới, nói với Mộ Thập Thất: ” Cho anh bế với.”

“Không cho anh, tôi còn không có ôm đủ đây.” Mộ Thập Thất đã ôm được Bóng Đèn Nhỏ rồi thì sẽ không chịu buông tay.

Hoắc Chấn Đông ở bên cạnh nhìn chằm chằm Mộ Thập Thất, đối với cô, anh ta có chút phòng bị, chỉ sợ cô mưu đồ gây rối, làm cái gì không nên làm.

Anh ta cảm thấy mình cả nghĩ quá rồi, nhưng tuyệt đối không cho phép người khác làm ra chuyện tổn thương Cao Thanh Thu

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK