Mục lục
Kết Hôn Nhanh Chóng
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Hoa Ngọc Thành nhìn cô vợ lôi thôi của mình, quả thật là sắp bị cô làm sợ ngây người.
Cao Thanh Thu cảm giác được sự kỳ thị trong mắt anh, “Có phải anh lại ghét bỏ em rồi hay không?”
Hoa Ngọc Thành nhịn không được phải bật cười, “Được rồi đi thôi.”
Hai người thu dọn đồ đạc, từ trên lầu đi xuống, Hoa Ngọc Thành ôm lấy con, Lý Sơn cũng xách hành lý, xe chờ ở cửa.
Cao Thanh Thu hỏi: “Có cần chào tạm biệt chú Hoắc không Anh?.”
“Không cần.”
Sau này sẽ không trở lại chỗ này nữa, tâm trạng của Hoa Ngọc Thành thật sự rất nặng nề, ánh mắt cũng có chút phức tạp.

Lên xe, Cao Thanh Thu nhìn Hoa Ngọc Thành, bởi vì cô hiểu anh, cho nên anh có một chút không ổn, cô đều có thể cảm giác được.
Cô muốn hỏi gì đó nhưng chưa nghĩ ra phải hỏi như thế nào.
Hoa Ngọc Thành nhìn lấy Bóng Đèn Nhỏ trong ngực không biết đã tỉnh lại từ lúc nào, nói với Cao Thanh Thu: ” Nó tỉnh rồi.”
Cao Thanh Thu nhìn sang, không biết con trai lúc nào đã mở mắt tròn xoe.
“Không phải bị chúng ta đánh thức chứ? Lúc này cũng đừng khóc đấy!”
Sáng sớm, nếu mà khóc ầm lên làm cả nhà họ Hoắc nghe thấy, Cao Thanh Thu cảm thấy muốn đánh cho nhóc một trận.
Hoa Ngọc Thành nói: “Có phải nó đói rồi không?”
” Chắc không phải đâu ” Cao Thanh Thu đưa tay, nói: “để em bế đi!”
Hoa Ngọc Thành đem con đưa cho cô dỗ một hồi.
Đến sân bay, lúc Hoa Ngọc Thành nhìn về phía Cao Thanh Thu, phát hiện cô ngủ rất say, cô vốn đang ôm lấy Bóng Đèn Nhỏ ngủ, sau đó Anh vì để cho cô ngủ cho thoải mái một chút, liền đem Bóng Đèn Nhỏ ôm lấy.
Đến sân bay, Hoa Ngọc Thành đánh thức cô, từ trên xe bước xuống, Lý Sơn phụ trách vận chuyển hành lý, mọi người cùng nhau tiến vào sân bay.

Hôm nay sau khi Hoắc An An rời giường, theo thói quen đi tìm Cao Thanh Thu, kết quả phát hiện trong căn phòng trống không, lại chạy đi xuống lầu, đúng dịp thấy Hoắc Chấn Đông, ” Anh ơi.”
Hoắc Chấn Đông nhìn lấy em gái, “Làm sao?”
“Thanh Thu không thấy đâu nữa rồi, Bảo Bảo cũng không thấy.”
Hoắc Chấn Đông dừng một chút, lúc anh ta dậy, Hoa Ngọc Thành cùng Cao Thanh Thu đã đi rồi, cũng không chào tạm biệt lấy một tiếng.
Anh ta nhìn ra được, Hoa Ngọc Thành thật sự nghiêm túc, với tính cách của anh, sau này sẽ thực sự không quay lại đây nữa.
Nghe Hoắc An An hỏi như vậy, trong lòng Hoắc Chấn Đông nhất thời xông ra một loại cảm giác thê lương.
Nửa đời trước cùng nhau làm anh em sinh tử, bây giờ, lại trở thành người dưng rồi sao?
Hoắc Chấn Đông xoa đầu Hoắc An An, “Đi nghỉ ngơi đi.”
Hoắc An An nắm tay thả trên đầu, cầm tay Hoắc Chấn Đông, tội nghiệp mà nhìn lấy anh ta.

Cao Thanh Thu cùng Hoa Ngọc Thành trở lại Giang Châu, bởi vì Bóng Đèn Nhỏ có chút không thích ứng khí hậu bên kia nên bị bệnh, sau hai ngày Cao Thanh Thu đều phải ở nhà trông con.
bà Hoa sợ cô không có kinh nghiệm chăm con, đặc biệt tới theo, Hoa Châu Du cũng tới.
#
Hai ngày sau, Dương Nhạc Linh mới tỉnh lại ở trong bệnh viện.
Lúc cô ta tỉnh lại, hai vợ chồng nhà họ Dương đều đang túc trực bên cạnh.
“Nhạc Linh.” Bà Dương nhìn lấy con gái, trên mặt cô ta còn bôi thuốc sát trùng vết thương, trên đầu bọc băng, toàn thân chỗ này cũng bó thạch cao.
Dương Nhạc Linh nhìn lấy mẹ, cảm giác cổ họng rất khô, thân thể chết lặng… Hai chân không cảm giác.
“Mẹ.” thật lâu sau cô ta mới nói ra một câu.
Vừa nghe cô ta nói chuyện, nước mắt của Bà Dương rơi xuống, “Tỉnh lại là tốt rồi, tỉnh lại là tốt rồi.”
Bà Dương chỉ có một đứa con gái, ở trong bệnh viện giữ hai ngày, bây giờ thấy còn gái tỉnh lại, nội tâm rất là vui vẻ yên tâm.
Mặc dù… Mặc dù… Bác sĩ nói, thần kinh nửa người dưới đã hoại tử, chi dưới tê liệt, sau này sẽ không bao giờ đứng dậy được nữa, nhưng sống là tốt rồi.
Người giúp việc đứng ở một bên, lau nước mắt.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK