Mục lục
Kết Hôn Nhanh Chóng
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Kết Hôn Nhanh Chóng Ở trong mắt Cao Thanh Thu là hy vọng xa vời, trong mắt anh chẳng qua là chuyện đương nhiên.

Nhìn Ánh mắt của anh, làm cho Cao Thanh Thu có chút khẩn trương lẩn tránh.

Là cô suy nghĩ nhiều sao?

Đây không phải là anh đang trực tiếp tỏ tình đấy chứ.

Không hổ là Hoa Ngọc Thành, ngay cả tỏ tình cũng thanh tân thoát tục như vậy.

Cao Thanh Thu nhớ lại mẹ của mình, năm nay bà ấy đã bốn mươi mấy tuổi rồi, đã sống hơn nửa đời người mà vẫn phải cố gắng làm việc.

Bởi vì tiền cha cô kiếm được, không đủ trong nhà chi tiêu, cho nên mẹ cô lúc nào cũng phải cật lực làm việc.

Đã từng có một thời gian,mẹ Cao Thanh Thu không có việc làm, không có tiền, đó là khoảng thời gian cha và mẹ cô cãi nhau nhiều nhất.

Chắc vì vậy, mẹ cô mới coi trọng đồng tiền đến như thế!

Cho nên nói, một người phụ nữ, có thể nghe được người đàn ông của mình nói sẽ bao bọc cho mình cả đời hạnh phúc đến nhường nào!

Cao Thanh Thu ngủ thêm một giấc, lúc rời giường đã 12 giờ trưa.

Cô tắm rửa một cái, thuận tiện đem ga giường mang đi giặt.

Dì Ngô từ bên ngoài đi vào, thấy cô đang ngồi giặt ga giường, vội vàng ngăn lại, “Thanh Thu, sao cháu lại giặt ga trải giường? Bị bệnh thì phải nghỉ ngơi cho khỏe, loại chuyện này để dì làm là được rồi.”

“Không sao, không sao đâu ạ.” Cao Thanh Thu quẫn bách cực kì, lúc rời giường phát hiện phía trên có vết máu, không muốn bị người giúp việc nhìn thấy, nên mới tự mình giặt. Cô nói với dì Ngô: “cháu giặt sắp xong rồi.”

Dì Ngô cười hiền hậu: “dì nghe Lý Sơn nói, cháu bị bệnh à, có nghiêm trọng không?”

“Cháu đỡ nhiều rồi ạ!” Cô chẳng qua là quá mệt mỏi, mới phát sốt. Cũng không phải bệnh nặng gì.

Dì Ngô ngồi xuống bên cạnh Cao Thanh Thu, “cháu đi nghỉ ngơi đi, để dì làm cho.”

Nhìn thấy Cao Thanh Thu bị bệnh còn phải làm việc, dì vô cùng đau lòng.

Cao Thanh Thu nói: “Thật sự không cần đâu ạ.”

Hai người lôi qua kéo lại, Hoa Ngọc Thành di chuyển xe lăn đi qua.

Anh dậy sớm hơn Cao Thanh Thu,vừa rồi có chút chuyện phải ra phòng làm việc.

“Sao thế?”

Dì Ngô thở dài một cái, “con bé bị bệnh mà cứ đòi tự giặt ga trải giường, dì bảo giặt giúp mà nó không chịu.”

Hoa Ngọc Thành nói: “dì đi chuẩn bị chút đồ ăn, chắc cô ấy đói rồi.”

“Được rồi.”

Sau khi dì Ngô rời đi, Hoa Ngọc Thành ngồi trên xe lăn, nhìn Cao Thanh Thu, “em đang làm gì đấy?”

Cao Thanh Thu đổ bột giặt lên ga, cảm thấy vô cùng buồn bực, giặc từ nãy đến giờ mà ga trải giường vẫn không thể nào sạch nổi vết máu lưu lại trên chiếc ga trải giường trắng tinh tối qua của cô.

Cô nói: “Ga trải giường bị bẩn rồi, em sợ gì Ngô nhìn thấy thứ đó.”

Hoa Ngọc Thành nhìn ga trải giường bị ngâm trong chậu nước, anh trêu chọc nói: ga trải giường trong nhà đều là loại phải giặt khô, em ngâm như thế thì hỏng hết rồi còn gì nữa. ”

“…”

Cao Thanh Thu vội vàng vớt ga trải giường lên, “Vậy làm sao bây giờ? Chẳng nhẽ phải vứt đi?”

Ga trải giường lúc trước của cô đều giặt nước, không nghĩ tới ga trải giường còn có nhiều loại như vậy.

“Vứt đi?” Hoa Ngọc Thành nhìn cô, biểu tình ngưng trọng, “em biết bộ ga trải giường này bao nhiêu tiền không? Đi học cô giáo không dạy em phải biết tiết kiệm à?”

Cao Thanh Thu lúc đầu cũng xót xa vô cùng khi nghĩ phải vứt đi,nhưng nhìn thấy bộ dáng nghiêm túc của Hoa Ngọc Thành, đột nhiên cảm thấy hình như có chỗ nào không đúng?

“Anh mắng em?”

Lúc ở trên giường dịu dàng ôn nhu lắm cơ mà, xuống khỏi giường cái đã mắng cô!

“…” Hoa Ngọc Thành nghẹn một cái, nói: “anh chẳng qua xót em, ốm rồi còn chạy đi giặt ga trải giường?”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK