Mục lục
Kết Hôn Nhanh Chóng
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Cao Thanh Thu không vội mở đèn, cô dựa vào ngực anh, cảm giác được lồng ngực rộng lớn của anh, không nhịn được giương khóe miệng lên, “Vậy hẳn là em nên cảm ơn bọn họ nhỉ?”

“Không cần đâu.” Hoa Ngọc Thành cưng chiều nói: “Chỉ cần em tốt với anh là được rồi.”

Cao Thanh Thu nở nụ cười, dựa vào ở trong ngực anh, cảm giác được nhịp tim của anh.

Chỉ cần có thể ôm anh, không cần làm gì cũng sẽ có một loại cảm giác như ôm lấy cả thế giới vào lòng.

Cuối cùng là Hoa Ngọc Thành mở đèn, nhìn cô bé trong ngực mình, anh cười dịu dàng nói “Đi thôi, đi nghỉ ngơi.”

Cao Thanh Thu lười biếng vòng vo một vòng, ” Em muốn tắm rửa, nhưng mà không có quần áo, làm sao bây giờ?”

” Em cứ đi tắm đi, để anh nghĩ cách sau.”

“Được rồi.” Cao Thanh Thu tiến vào phòng tắm.

Bên ngoài tiếng gõ cửa truyền tới, người giúp việc đưa quần áo qua cho bọn họ.

Hoắc Chấn Đông này làm việc lúc nào cũng rất chu đáo.

Cao Thanh Thu đi ra, Hoa Ngọc Thành đem quần áo bỏ qua một bên, Cao Thanh Thu lấy quần áo ngủ vừa được đưa tới, nói với Hoa Ngọc Thành: ” Anh… Có muốn cùng tắm không?”

Hoa Ngọc Thành nhíu mày, nhìn về phía Cao Thanh Thu, ” Em chắc chắn chứ?”

Lại chủ động mời anh cùng tắm rửa.

Xem ra, lá gan của vợ anh càng ngày càng lớn.

Cao Thanh Thu quẫn bách, ” Ý em là tắm rửa đơn thuần ý, anh lại bắt đầu suy nghĩ nhiều! Đúng là không thể nói rõ ràng với loại người như anh mà ”

Coi như chỉ là đơn thuần tắm rửa, nhưng khi vào trong đó, quần áo cởi ra hết, phỏng chừng cũng sẽ trở nên không đơn thuần nữa.

Cao Thanh Thu ôm lấy quần áo ngủ vào cửa, vội vàng khóa chặt cửa lại.

Tắm xong đi ra, trong phòng rất ấm, Cao Thanh Thu một bên lau tóc, một bên quay sang Hoa Ngọc Thành hỏi: ” Anh và Hoắc Chấn Đông làm hòa rồi à?”

Trước ở ngay trước mặt Hoắc Chấn Đông cũng không thèm chào hỏi, giờ phút này, Cao Thanh Thu không nhịn được hỏi thăm tình hình.

Hoa Ngọc Thành đứng ở trước kệ sách, trong phòng của anh có một mặt tường lớn, có thể thấy Hoa Ngọc Thành thật sự rất thích đọc sách.

Tay anh đang lật một quyển sách, nghe Cao Thanh Thu hỏi, anh dừng một chút, nhớ tới cuộc đối thoại ngày hôm nay của mình và Hoắc Chấn Đông.

Hoa Ngọc Thành nói: ” Có nói chuyện một chút.”

Hai người Vô tư thẳng thắn nói chuyện như vậy là lần đầu tiên.

Cao Thanh Thu nhìn lấy bóng lưng của Hoa Ngọc Thành, anh đứng ở trước kệ sách, có một loại khí chất đặc biệt, giống như bức họa thư sinh thanh bạch..

Cô tò mò hỏi: ” Hai người nói chuyện cái gì vậy?”

“Chuyện bị thương ngày trước.” Hoa Ngọc Thành bình tĩnh nói.

Cao Thanh Thu lại cảm giác lòng của mình níu chặt lại, ” Anh thật sự nói rồi hả?”

“Ừm.” Anh cố ý nói cái này, cũng coi là đánh tiếng cho Hoắc Chấn Đông biết.

Vốn anh cũng không định nói ra những chuyện này.

Nhưng Hoắc Chấn Đông lại làm cho anh có cảm giác nguy hiểm.

Vì phòng ngừa có một ngày cùng Hoắc Chấn Đông huyên náo quyết liệt, Hoa Ngọc Thành minh bạch ranh giới cuối cùng của mình để cho Hoắc Chấn Đông biết.

Và dĩ nhiên, ranh giới cuối cùng của anh chính là Cao Thanh Thu.

Hoa Ngọc Thành tìm xong sách, nhìn thấy Cao Thanh Thu vẫn còn đang lau tóc, dưới ánh đèn, mái tóc dài của cô rất đẹp.

Anh dương khóe miệng lên, Thanh Thu của anh sẽ không biết được trong lòng anh, rốt cuộc cô quan trọng đến như thế nào.

Ngày hôm sau, sáng sớm đám anh em chí cốt đã tụ tập đến nhà Hoắc Chấn Đông, buổi tối tiệc sinh nhật cũng rất náo nhiệt.

Mặc dù đều là một đám đàn ông, nhưng tiệc sinh nhật vẫn rất chỉnh chu.

Cao Thanh Thu cầm pháo bông trên tay, tia lửa cháy rực lên lung linh trong đêm.

Hoa Ngọc Thành đứng ở một bên, nhìn vợ mình chơi đến vui vẻ như vậy, trong lòng anh cũng cảm thấy vui vẻ theo.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK