Mục lục
Kết Hôn Nhanh Chóng
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Tóc đếm không hết, bầu trời sao càng không đếm được, Hoa Ngọc Thành yêu Cao Thanh Thu bao nhiêu cũng không thể cân đong đo đếm được.

Cao Thanh Thu nghe Hoa Ngọc Thành nói vậy, nhịn không được bật cười. Cô quay đầu, nhìn ra chỗ khác, bởi vì xấu hổ, không nói gì.

Hoa Ngọc Thành ôm lấy cô xong đắp chăn cho cô, “Mệt à?”

“Ừm.”

“Ngủ đi.” Anh hôn lên trán cô, ôm cô vào trong ngực.

Sáng sớm sớm hôm sau, Hoa Ngọc Thành đến công ty đi làm ngày đầu tiên sau nghỉ tết, anh mang theo Cao Thanh Thu cùng đi.

Từ trên xe bước xuống, Cao Thanh Thu ngáp một cái, phàn nàn nói: ” Anh đi làm, tại sao còn kéo em đi theo làm gì?”

Buổi sáng cô muốn ngủ thêm một lát nha, anh nhất định phải mang cô đi cho bằng được

Hoa Ngọc Thành nói: “Đợi lát nữa đến phòng làm việc, em có thể từ từ ngủ.”

Hai ngày nay anh rất quấn quít với cô, lúc nào cũng muốn đem cô mang theo bên người.

Cô không muốn đến công ty,anh nhất định mè nheo, nhất định cô phải tới tới, cự tuyệt không được, liền đi theo.

“Hoa Tổng.” Người của công ty chào hỏi anh.

Hoa Ngọc Thành gật đầu một cái, quay đầu lại, nắm tay Cao Thanh Thu, dắt cô đi vào trong.

Chuyện bọn họ đính hôn, hiện tại mọi người đều biết, cũng biết Hoa Ngọc Thành cưng chiều Cao Thanh Thu như thế nào.

Nhất là khi anh chủ động dắt tay cô càng ngọt ngào vô cùng.

Mở cuộc họp, Hoa Ngọc Thành mới mang theo Cao Thanh Thu trở lại phòng làm việc.

Vừa vào phòng làm việc, chỉ có hai người bọn họ, Cao Thanh Thu liền nằm xuống ghế sa lon.

Hoa Ngọc Thành nhìn cô không nhịn được dương khóe miệng lên.

Anh cởi áo khoác ra, thả ở trên ghế, chỉ mặc áo sơ mi đen, đi tới trước mặt cô, nhìn lấy cô, “Mệt?”

“Ừm.” Cao Thanh Thu nhắm mắt lại, ôm lấy một bên đệm dựa.

Hoa Ngọc Thành sắn tay áo sơ mi lên, ngồi xuống ghế sa lon, “Thanh Thu, anh có một vấn đề muốn hỏi em.”

“Vấn đề gì?” Cao Thanh Thu hỏi.

Hoa Ngọc Thành nói: “Sau khi tốt nghiệp, em có muốn tới công ty đi làm cùng anh không?”

Cao Thanh Thu nhìn Hoa Ngọc Thành, dừng một chút, bỏ qua một bên quan hệ của mình và anh mà nói, có thể vào tập đoàn Hoa thị, quả thực là một cơ hội vô cùng hấp dẫn.

Coi như trường của cô là một trường đại học nổi tiếng đi nữa, cũng không thiếu sinh viên giỏi coi vào Hoa thị coi là mục tiêu cuộc sống.

Cao Thanh Thu nói: ” Em mới học năm thứ hai đại học, còn sớm chán, làm sao anh đột nhiên hỏi cái này?”

“Anh thấy em hình như chưa có định hướng, cho nên muốn đề cập với em thôi.” Hoa Ngọc Thành nói: ” Anh Lấy thân phận của ông chủ chứ không phải lấy thân phận của ông xã.”

Anh biết Cao Thanh Thu công tư phân minh, cũng không muốn lấy quan hệ ép cô.

Cao Thanh Thu nhìn lấy Hoa Ngọc Thành, “Nếu anh tuyển em vào đây anh sẽ bị người ta nói là thiên vị bởi vì có rất nhiều người có trình độ học vấn tốt hơn em nhiều.”

Hoa Ngọc Thành nói: ” Anh đương nhiên là tin tưởng em nên mới nói như vậy.”

Đồng thời, cũng là giúp cô hoạch định một tiền cảnh, hy vọng cô có thể có một mục tiêu.

Cao Thanh Thu nói: ” Em sẽ suy nghĩ một chút.”

Hoa Ngọc Thành ngồi ở một bên, nhìn lấy cô, ” Vậy em cứ suy nghĩ đi. Công ty bên kia đã coi như đi vào quỹ đạo rồi, anh cảm thấy em có thể tạm thời buông xuống chuyện bên kia, nửa năm sau đến công ty anh thực tập, anh sẽ giúp em sắp xếp một công việc. Như vậy chờ lúc tốt nghiệp, cũng sẽ có kinh nghiệm. Em cảm thấy thế nào?”

Cao Thanh Thu nhìn lấy Hoa Ngọc Thành, “Tốt thì tốt, chỉ là… Người khác sẽ không nói em đi cửa sau chứ?”

Hoa Ngọc Thành nói: “Đi cửa sau thì làm sao,em phải biết lợi dụng tài nguyên chứ.”

Cô muốn cùng anh phân rõ, nhưng mà mãi không phân rõ được, nhất là bây giờ, anh để cho mọi biết quan hệ của bọn họ. Nhân sinh của cô nhất định phải cùng anh buộc chung một chỗ.

Cao Thanh Thu dựa lên ghế sa lon, “Đằng nào vẫn còn sớm, anh để cho em suy nghĩ đã.”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK