Mục lục
Kết Hôn Nhanh Chóng
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Lý Sơn nghe xong Cao Thanh Thu nói, biểu tình cũng vô cùng nghiêm túc.

Thật bất hạnh là, anh ta và mọi người có cùng một ý nghĩ.

Mịa nó, Hoa Ngọc Thành chạy tới nơi này giả bộ đáng thương, thì ra là để cho Cao Thanh Thu thay mình chịu oan ức!

Lý Sơn nói với Cao Thanh Thu: “Tôi biết rồi.”

Sau đó đi đến thư phòng tìm Hoa Ngọc Thành.

Cao Thanh Thu nhìn bóng lưng của anh ta, cho rằng anh tả đã thực sự hiểu rồi, cũng không nói gì nữa.

Trong thư phòng dời đi một vài thứ, nhưng kỳ thật cũng không có thay đổi gì nhiều, không ảnh hưởng đến Hoa Ngọc Thành làm gì ở bên trong.

Lý Sơn đi vào, thấy Hoa Ngọc Thành vẫn còn có tâm trạng ở nơi đó uống trà, không nhịn được kéo cà vạt một cái kháng nghị, “Hoa Ngọc Thành, là đàn ông thì đừng quá đáng như thế!”

“…” Từ khi nói ra chuyện muốn ly dị, thái độ Lý Sơn rất khác, Hoa Ngọc Thành hiện tại cũng đã quen rồi, anh nhàn nhạt mà nhìn Lý Sơn một cái, “Làm sao?”

“Rõ ràng anh không bị đuổi ra ngoài, còn muốn chạy tới đây lừa gạt lòng thương hại của vợ cũ, muốn cô ấy chịu oan ức thay anh, như thế còn chưa đủ quá đáng à?”

“Chịu oan ức gì chứ?”

“Rõ ràng là anh muốn ly dị, dựa vào cái gì bắt vợ anh nói là ý của cô ấy?”

“…”

Hoa Ngọc Thành cảm giác dây thần kinh trên trán của mình nhảy nhằng nhằng, bị Lý Sơn nói như thế, anh cũng cảm thấy mình giống như có tội ác tày trời.

Nhưng, chuyện ly dị đích xác là Cao Thanh Thu nói, anh nói dối cũng chỉ vì kiếm cớ để có thể trở về nơi này.

Cái gì gọi là anh muốn để cho vợ mình thay mình chịu oan ức?

Hoa Ngọc Thành lười giải thích với Lý Sơn, chỉ phân phó nói: “Thanh Thu muốn dọn ra ngoài, cậu và Tô Tề giúp cô ấy tìm một nơi ở mới đi.”

Thay vì để cho Cao Thanh Thu tự tìm nhà ở, còn không bằng anh giúp cô sắp xếp.

Nhưng câu này nghe qua tai Lý Sơn, quả thật là chính là Hoa Ngọc Thành không chờ được muốn đuổi Cao Thanh Thu đi, rất đáng hận rồi.

Hoa Ngọc Thành cũng lười giải thích.

Mặc dù chuyện ly dị là Cao Thanh Thu nói, nhưng, anh cũng không muốn để cho người nhà biết.

Nếu mọi người đã hiểu lầm, vậy coi như làm là anh nói đi!

Mặc dù không Cao Thanh Đức tâm nhưng Lý Sơn vẫn giúp tìm nhà.

Anh ta hiện tại thương tiếc Cao Thanh Thu,tự nguyện làm culi làm việc.

Thứ bảy, Cao Thanh Thu bắt đầu dọn nhà, nhà ở là Lý Sơn tìm, để cho Tô Tề mang cô đi xem.

Sau khi xem xong, cảm thấy nhà này không tệ, giá cả cũng phải chăng, cô liền quyết định dọn ra ngoài.

Cô mang không nhiều đồ, chỉ có một ít quần áo mình thường mặc, dì Ngô đứng ở một bên, nhìn Cao Thanh Thu, lưu luyến nói “Thanh Thu, cháu thật sự muốn dọn ra ngoài sao?”

Nói tới chỗ này dì Ngô thiếu chút nữa bật khóc.

“Dì ơi.” Cao Thanh Thu biết ở trong nhà này, bà là người đối tốt với mình nhất, cô nói: “Chẳng qua cháu chỉ dọn ra ngoài, để gần chỗ cháu làm việc thôi mà, cũng không phải là không trở lại đây nữa, dì đừng khóc, sau này cháu vẫn sẽ thường xuyên trở về đây thăm dì.”

Cô đã sớm coi người của Nhà họ Hoa là người thân, coi như ly hôn, những người này vẫn sẽ là người thân của cô, sẽ không vì vậy mà cắt đứt quan hệ.

Dì Ngô sụt sùi nói: “Đều là tại Hoa Ngọc Thành, sao nó lại làm ra loại chuyện này cơ chứ.”

“…” Cao Thanh Thu thật sự rất muốn giải thích với dì Ngô thì Hoa Ngọc Thành đi tới, “Đồ đạc đã thu dọn xong rồi hả?”

“Cũng gần xong rồi.”

Hoa Ngọc Thành nhìn sang, phát hiện rất nhiều thứ cô đều không mang đi.

Cô không phải là người tham lam, cho nên cho tới bây giờ chưa từng nghĩ, muốn từ nơi này của anh mang đi bất kỳ vật gì.

“Anh đưa em đi.” Hoa Ngọc Thành đi tới, giúp cô xách hành lý, cảm giác này, chỉ như là đưa cô đi du lịch vậy.

Cao Thanh Thu nhìn Hoa Ngọc Thành, bĩu môi, “Anh mong em đi nhanh như vậy cơ à?”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK