Mục lục
Kết Hôn Nhanh Chóng
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Ói xong, cô ngồi trong toilet, cảm giác cả người đều mệt lả.

Chỉ là mang thai mà thôi, Cao Thanh Thu cảm thấy ông trời nhiều muốn chỉnh chết cô!

Không cho cô ăn đồ ăn liền coi như xong, phản ứng càng ngày càng lớn hơn.

Ít ngày trước Hoa Châu Du nói với cô khi mang thai có thể sẽ nôn ói, Cao Thanh Thu còn nghĩ, mình không có bệnh trạng này thật vui vẻ, kết quả chỉ chớp mắt, liền bị mất mặt.

Hoa Ngọc Thành sắn tay áo sơ mi, đi vào nhà vệ sinh, ôm bả vai của cô, “ Thanh Thu.”

“ Em Choáng đầu quá.” Cao Thanh Thu yếu ớt nói.

Hoa Ngọc Thành bế cô lên, đưa lên trên giường, để cho cô nằm xuống, “Nếu không anh gọi bác sĩ tới xem một chút?”

“Không có việc gì đâu.” Cao Thanh Thu biết anh còn phải đi làm, hiểu chuyện mà nói với anh: “em ngủ một lúc là đỡ thôi, anh đi làm đi.”

Hoa Ngọc Thành nói: “Hôm nay anh không đi nữa.”

Cô đang như thế này, anh nơi nào có tâm tư đi làm?

Cao Thanh Thu nhìn anh một cái, một kẻ cuồng công việc lại cũng có lúc lười biếng, Cao Thanh Thu nói: “ Anh ở nhà với em cũng vô dụng thôi! Thân thể em khó chịu, anh cũng không thể làm cái gì. Để bác sĩ khám qua cũng được, anh đi làm đi.”

Hoa Ngọc Thành cầm tay cô, áp lên mặt mình, “Không đi.”

Cao Thanh Thu nghe thấy anh gọi cho Kỷ Minh Viễn, Kỷ Minh Viễn đã từ thủ đô trở về rồi, Hoa Ngọc Thành để cho Kỷ Minh Viễn qua xem thử.

Nói chuyện điện thoại xong, anh lại đem cô ôm vào trong ngực.

Mặc dù biết mình không thể làm cái gì cho cô, nhưng anh vẫn tình nguyện ở bên cạnh cô như lúc này, ít nhất sẽ không để cho cô có cảm giác cô chỉ có một mình.

Không khỏi không thừa nhận, ngực của anh thật ấm áp, làm cho cô an tâm phần nào.

Cao Thanh Thu thỉnh thoảng mở mắt ra, nhìn thấy anh một mặt lo lắng nhưng cảm giác trong lòng lại ấm áp lạ thường.

Trong phòng ngủ rất an tĩnh, hai người nằm một hồi, điện thoại của Hoa Ngọc Thành vang lên, là Lý Sơn gọi điện thoại tới, “ anh Hoa, anh ra ngoài chưa?”

10h sáng hàng ngày anh ta sẽ gọi điện thoại tới nhắc nhở.

Hoa Ngọc Thành nói: “Hôm nay không đi, cậu giúp tôi đẩy lịch làm việc xuống đi.”

“…” Lý Sơn nói: “Đã xảy ra chuyện gì sao?”

Đang yên đang lành lại nói đẩy liền đẩy, Lý Sơn rất buồn bực.

Hoa Ngọc Thành nhìn lấy Cao Thanh Thu trong ngực, “ Thanh Thu không thoải mái, tôi phải ở bên chăm sóc cô ấy.”

“…” Lý do này, lại để cho Lý Sơn không lời nào để nói.

Anh ta thiếu chút nữa thì muốn nói vài câu không nên nói rồi, nhưng cuối cùng đã kịp thời khống chế được chính mình.

Nếu không, phỏng chừng sẽ bị Hoa Ngọc Thành chửi cho một trận.

Sáng nay Hoa Tổng vắng mặt tại cuộc họp, mọi người đều không quen, anh là một người công việc cuồng, bình thường đi họp đúng giờ cực kì, hôm nay lại không tới.

Lý Sơn quay video, phát cho Hoa Ngọc Thành.

Hoa Ngọc Thành ở trong nhà cùng Cao Thanh Thu ăn uống.

Trước ngày hôm qua Cao Thanh Thu còn có thể ăn một chút, hôm nay một chút cũng không ăn được, căn bản không có biện pháp ăn uống vào bụng.

Coi như cô cưỡng bách chính mình ăn hết, lập tức cũng có thể phun ra.

Như vậy qua hai ngày, Hoa Ngọc Thành cảm giác vô cùng bất an. Bởi vì Cao Thanh Thu nôn ói quá nhiều, đã vượt qua phản ứng bình thường, Hoa Ngọc Thành đưa cô đến bệnh viện, bác sĩ nói cô chỉ có thể nằm viện điều trị.

Trong phòng bệnh rất an tĩnh, Cao Thanh Thu truyền dịch dinh dưỡng, Hoa Ngọc Thành ngồi ở bên cạnh nhìn lấy cô, một đôi mắt thâm trầm vô cùng.

Hoa Châu Du từ bên ngoài đi vào, hỏi nhỏ: “ Thanh Thu như thế nào rồi?”

“Mới vừa ngủ xong.” Hoa Ngọc Thành nhìn chị mình một cái, ánh mắt lại quay lại trên người Cao Thanh Thu.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK