Mục lục
Kết Hôn Nhanh Chóng
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Kết Hôn Nhanh Chóng Cao Thanh Thu không có nói nhiều với hắn, đi phòng làm việc, nghe được Hoa Ngọc Thành đang nói chuyện với Lý Sơn.

Lý Sơn có chút lo lắng hỏi: “Thật sự để Vũ Trung tới đây ở sao?”

“Cứ mặc kệ nó.” Hoa Ngọc Thành ngược lại rất bình tĩnh.

“Anh không sợ cậu ta có ý đồ khác với phu nhân sao…” nhìn ánh mắt lúc vừa rồi Đinh Cẩn nhìn ảnh Cao Thanh Thu ở trên bàn, liền nhìn ra được, hắn đối với Cao Thanh Thu vẫn chưa dứt tình.

“Nó không dám.” Hoa Ngọc Thành nhìn cái ly sứ trắng trên bàn, lại bồi thêm một câu: “Vợ của tôi, nó muốn cướp cũng không có cửa.”

Nếu như có thể cướp đi, ban đầu, Cao Thanh Thu đã không lấy Anh.

Hơn nữa, lần trước, Đinh Cẩn tới đòi mình tác thành cho hắn cùng Cao Thanh Thu, Cao Thanh Thu cũng đã dứt khoát cự tuyệt.

Hoa Ngọc Thành mặc dù không thích bà xã bị kẻ khác nhòm ngó, nhưng cũng không đến mức hễ ra là ăn giấm.

Anh vừa nói xong, Cao Thanh Thu liền đi vào, “ai nói vậy?”

Những lời này quả thực là đang đánh mặt của anh.

Hoa Ngọc Thành nhìn Cao Thanh Thu, hỏi: ” ăn xong rồi?”

Cao Thanh Thu đi tới, nhìn vẻ tự tin vô cùng của Hoa Ngọc Thành, không nghĩ ông xã của cô còn thích tự luyến như vậy, “sao anh lại dám khẳng định cậu ta không có cửa chứ?”

Nói như kiểu cô không thể rời xa anh vậy.

Mặc dù, sự thật là như vậy…

Hoa Ngọc Thành nhíu mày một cái, nhìn Cao Thanh Thu, ánh mắt mang theo tia cảnh cáo, “Có ý gì? Em còn muốn bỏ chồng theo trai sao?”

“…” Cao Thanh Thu thiếu chút nữa cắn phải đầu lưỡi.

Cô lại tự lấy đá đập chân của mình rồi!

Cô còn chưa nói được câu nào, Hoa Ngọc Thành đã bồi thêm một câu, “em dám theo nó, anh đánh gãy chân em.”

“…” Cao Thanh Thu đi tới, cười một tiếng, ôm lấy cánh tay của anh, “làm gì mà dữ thế! Ai tối hôm qua mở mồm ra là gọi bảo bối hả.”

Lý Sơn đứng ở một bên, nghe xong lời của Cao Thanh Thu, không dám tin, trợn to hai mắt, Hoa Ngọc Thành gọi Cao Thanh Thu là bảo bối ư?

Đùa gì thế?

Tưởng tượng thế nào, cũng không tưởng tượng ra Hoa Ngọc Thành gọi người khác bảo bối trông như thế nào.

Lý Sơn hỏi: “Phu nhân, cô đang đùa đấy à?”

Cao Thanh Thu trừng mắt một cái, “Ai nói đùa! tôi nói tất cả là sự thật, không tin anh hỏi anh ấy đi. Xem có phải không?”

Ánh mắt của cô đối với Hoa Ngọc Thành, quả thật giống như là một loại cám dỗ vô hình.

Hoa Ngọc Thành nhìn cô, nghiêm túc nói: “Không, em nghe lầm rồi.”

“Rõ ràng có nói, Lý Sơn, anh ấy nói thật mà!”

Hôm qua gọi bảo bối, sáng nay cũng gọi.

Hiện tại lại trở mặt không nhận.

Lý Sơn nhìn ra, ho khan một tiếng, nói: “tôi nhớ ra còn có chút chuyện, tôi đi làm việc trước.”

Bị Hoa Ngọc Thành dùng ánh mắt uy hiếp, Lý Sơn chỉ hận mình không thể biến thành cơn gió bay nhanh ra khỏi đây, lúc ra còn không quên đóng cửa lại.

Cao Thanh Thu không nghĩ tới, Lý Sơn lại xấu bụng như vậy. Lại để cô ở đây một mình với con sói gian xảo đang quẫy đuôi này.

Lý Sơn vừa đi, Cao Thanh Thu cũng kiếm cớ, “Em cũng có chút chuyện, em đi làm việc trước đã.”

Cô Đứng lên chuẩn bị chạy ra ngoài, lại bị Hoa Ngọc Thành trực tiếp kéo trở lại. Cô ngã vào trong lòng anh, bị anh bá đạo ôm chặt, âm thanh trầm ổn vang lên: “Không phải em muốn nghe anh gọi em là bảo bối sao?”

Môi của anh dán chặt vào môi cô, âm thanh trầm thấp, tràn đầy nam tính,làm cho Cao Thanh Thu không thể thoát ra và cũng không muốn thoát ra khỏi nụ hôn bá đạo cuồng nhiệt của anh.

Hô hấp của cô trở nên khó khăn, nhịp thở dồn dập.

Hoa Ngọc Thành mặc dù ngồi trên xe lăn, nhưng thân hình anh lại cao lớn, Cao Thanh Thu ngồi trên đùi Hoa Ngọc Thành, lọt thỏm trong lòng anh.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK