Mục lục
Người Chồng Bí Ẩn Siêu Quyền Lực - Diệp Du Nhiên - Mộ Tấn Dương (Truyện full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 83:

Trong lòng Diệp Du Nhiên tức giận bao nhiêu, một tát này lại dùng sức lớn bấy nhiêu.

Khi Mộ Tấn Dương xoay đầu lại, Diệp Du Nhiên mới phát hiện ra nửa bên mặt của anh đã đỏ bừng lên, ánh mắt anh nhìn về phía Diệp Du Nhiên dường như ẩn chứa bóng tối vô biên vô hạn.

Trong lòng Diệp Du Nhiên chợt dâng lên cảm giác run sợ. Cô sợ Mộ Tấn Dương như vậy.

Trong thời gian hai người ở chung, Mộ Tấn Dương không phải không có lúc tức giận mặt lạnh nhìn cô, chỉ là không có một lần nào làm cho cô sợ như lần này.

Cô quá quen với sự ôn hòa và chu đáo của Mộ Tấn Dương, nhưng cô cảm thấy có lẽ đây mới là bộ mặt thật của Mộ Tấn Dương, ôn hòa và chu đáo đều là vẻ bề ngoài thôi.

Trong phòng rơi vào trong sự im lặng một lúc lâu, sự yên lặng này làm cho Diệp Du Nhiên có thể nghe được tiếng tim mình đập.

“Em là người phụ nữ đầu tiên dám đánh tôi.”

Không biết sao, giọng nói của Mộ Tấn Dương hơi khàn khàn.

Diệp Du Nhiên lui lại một chút, cảnh giác nhìn anh và cười lạnh ra tiếng: “Anh muốn đánh lại sao?”

Trong giọng nói của cô ít nhiều có chút ý cậy mạnh.

Mộ Tấn Dương bình tĩnh nhìn chăm chú vào cô hai giây, đột nhiên cười: “Em sẽ chủ động tới tìm tôi.”

Anh nói xong liền xoay người rời đi.

Rầm!

Cánh cửa bị đóng lại.

Tiếng đóng cửa vừa vang lên, cả người Diệp Du Nhiên lại giống như rút sạch sức lực, trượt chân ngồi xuống sofa.

Ánh mắt vừa rồi của Mộ Tấn Dương…

Làm cô cho rằng anh sẽ thẳng tay tát lại cô vài cái.

Diệp Du Nhiên run tay với lon bia trước đó, phải một ngụm mới dần dần bình tĩnh lại được.

Cô thậm chí không tắm đã lần mò leo lên trên giường ngủ.

Cả đêm cô đều bị ác mộng giày vò.

Sáng hôm sau khi tỉnh lại, cô có cảm giác còn mệt mỏi hơn trước khi ngủ hôm trước.

Diệp Du Nhiên dọn sạch mình từ đầu đến chân, lại quét dọn trong ngoài gian phòng, đổi ga trải giường, ném đồ trong tủ lạnh.

Ngoại trừ tường bị gỡ xuống, cô dường như đã trở về cuộc sống khi mới về nước.

Lúc đó cô chỉ có một thân một mình không ai giúp đỡ, không tin tưởng người nào.

Đúng vậy, bây giờ cô chỉ có một mình.

Mộ Tấn Dương lừa gạt cô, cô không thể quay về nhà họ Diệp, chuyện cô cần làm vẫn phải làm, cuộc sống vẫn phải tiếp tục.

Cô cần tìm công việc, lại điều tra về chuyện của ba.

Mộ Tấn Dương sẽ không trở lại nữa sao?

Làm ông chủ phía sau câu lạc bộ Ngọc Hoàng Cung, anh không thiếu tiền cũng không thiếu phụ nữ, sao phải tìm đến người phụ nữ không biết phân biệt như cô chứ! Cho nên, anh sẽ không trở về.

Trời lạnh dần, thành phố Vân Châu đã vào thu.

Ngày cứ thế trôi qua, hình như đã thật sự trở lại như lúc trước, bình tĩnh mà thong thả đi về phía trước.

Buổi trưa, cô lại đi ra ngoài phỏng vấn một lúc.

Trong thời gian này, cô đã tới mấy công ty phỏng vấn, nhưng đều không mấy thỏa mãn.

Công ty hôm nay cô tới phỏng vấn có đưa ra điều kiện không tệ, có lẽ có thể thử một lần.

Từ trong công ty đi ra, cô phát hiện ngoài trời đang mưa, tuy không lớn nhưng giăng giăng, rả rích làm người ta thấy phiền lòng.

Diệp Du Nhiên dùng túi che ở trên đầu, chạy chậm đến bên đường muốn vẫy một chiếc xe. Một chiếc xe hơi màu đen ngừng lại.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK