Mục lục
Người Chồng Bí Ẩn Siêu Quyền Lực - Diệp Du Nhiên - Mộ Tấn Dương (Truyện full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 221:

Mộ Tấn Dương để áo khoác trên khuỷu tay, sắc mặt bình tĩnh đi tới chỗ cô, đi tới bên cạnh, quay đầu nhìn chương trình trên TV.

Sau đó, lên tiếng hỏi cô: “Muốn ăn cái này?”

“Không, không có.” Diệp Du Nhiên trong tay nắm điều khiển. Bỗng dưng cô thấy hứng thú với việc nấu ăn.

Mộ Tấn Dương nhìn cô chằm chằm liễu hai giây, đột nhiên cúi người xuống, hai tay chống ở trên ghế, mút môi cô một cái, giọng rất nhẹ nhàng: “Chờ.”

Anh đem áo khoác thả trên ghế sa lon, xoay người đi vào bếp.

Diệp Du Nhiên sờ môi mình một cái, gò má ửng đỏ. Lúc anh làm hành động thân mật với mình, anh luôn có dáng vẻ tự nhiên giống như đây là thói quen.

Quay đầu nhìn bóng lưng anh, trầm tư, chờ?

Chờ cái gì?

Đến lúc ăn cơm, cô hiểu ngay Mộ Tấn Dương có ý gì. Chờ của anh chính là chờ anh nấu cho cô món cá kia.

Diệp Du Nhiên cầm đũa, ánh mắt rơi vào mẩu hành màu xanh rải trên con cá, trong lòng trải dài sự cảm động.

Trừ ba, cho tới bây giờ không có ai đối xử với cô tốt hơn Mộ Tấn Dương.

“Chuẩn bị dụng ý đọc ăn cơm?”

Mộ Tấn Dương thấy cô chậm chạp không động đũa, ngước mắt nhìn cô một cái, gắp cho cô một miếng cá, thả vào bát cô.

Từ nói chuyện, đến đem miếng cá thả vào trong bát cô, trên mặt Mộ Tấn Dương cũng không có biểu hiện gì đặc biệt.

Diệp Du Nhiên cúi đầu thấp một chút, lấy miếng cá anh vừa thả vào bát cho vào miệng, nói tiếp với anh vấn đề vừa rồi: “Lần sau anh có thể thử một chút dụng ý đọc nấu cơm.”

Thịt cá trơn mềm, không hề bị tanh, không cho ớt. Dù luôn ăn cay nhưng cô cũng cảm thấy cực kỳ ngon.

Diệp Du Nhiên ăn xong, lại vươn tay gắp.

Mộ Tấn Dương nghe vậy, nhíu mày, giọng đột nhiên trầm thấp mấy phần: “Dụng ý đọc nấu cơm có thể anh không làm được, nhưng là. . .”

Anh nói tới đây đột nhiên dừng lại, Diệp Du Nhiên không rõ cho nên ngẩng đầu nhìn anh: “Hả?”

“Anh có thể dùng suy nghĩ để tăng nhiệt độ.” Đôi mắt Mộ Tấn Dương chăm chú nhìn cô, mắt tối lại.

Diệp Du Nhiên liếc anh một cái, dường như không tin lời anh nói.

Mộ Tấn Dương cười một tiếng đầy ẩn ý, cũng không thèm để ý.

. . .

Ăn cơm xong, Diệp Du Nhiên đẩy anh lên lầu, để cho anh đi tắm, cô ở dưới nhà dọn bát đũa.

Chờ cô thu dọn phòng bếp và bàn ăn xong, khi lên tầng thì thấy Mộ Tấn Dương cũng vừa tắm rửa xong đi ra, trên người mặc quần áo ở nhà.

Lúc này trên người anh đã bớt đi vẻ lạnh lùng cứng rắn, có thêm vài phần khói lửa nhân gian, không khó suy đoán, khó có thể tới gần như ban ngày nữa.

Thấy Diệp Du Nhiên đi đến, Mộ Tấn Dương đang lau tóc chợt dừng lại, giơ tay xoa đầu cô: “Em đi tắm, tôi chuẩn bị nước xong rồi đấy.”

“Nhanh vậy sao?” Diệp Du Nhiên kinh ngạc.

Mộ Tấn Dương không nói lời nào, xoay người đi tới trên sofa bên kia và ngồi xuống, cầm ipad chẳng biết định làm gì.

Diệp Du Nhiên tắm rửa xong đi ra thì thấy anh vẫn ngồi ở trên sofa . Cô nhảy lên trên giường, đôi mắt long lanh nhìn anh: “Tôi ngủ trước đây.”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK