Mục lục
Người Chồng Bí Ẩn Siêu Quyền Lực - Diệp Du Nhiên - Mộ Tấn Dương (Truyện full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 48:

Đây là cái ôm ấm áp mà lại khiến cho cô cảm giác rất an tâm, hơi giống với cái ôm của ba dành cho con, nhưng lại không hẳn là vậy.

Không gian trong phòng tĩnh lặng, tĩnh đến mức có thể nghe được nhịp thở trở nên nhẹ nhàng hơn của hai người họ.

Diệp Du Nhiên tham lam dựa hẳn vào ngực anh, đã bao nhiêu năm rồi cô không cảm nhận được cái ôm ấm áp và yên bình đến như vậy?

Mặt cô vùi sâu vào ngực anh, chỉ chốc lát sau, anh cảm nhận được ngực anh ươn ướt, anh thoáng giật mình, bàn tay đặt trên lưng cô có chút cứng đơ, nhưng giây sau anh bình tĩnh nhẹ nhàng vuốt lưng an ủi cô.

Đêm đó, hai người ôm nhau ngủ trên chiếc giường bệnh hơi chật hẹp của bệnh viện.

Sau một đêm, tinh thần của Diệp Du Nhiên đã khá hơn rất nhiều.

Sau khi rửa mặt xong, Mộ Tấn Dương lên tiếng hỏi cô: “Bữa sáng em muốn ăn gì?”

“Tôi muốn về nhà.” Diệp Du Nhiên chớp chớp đôi mắt mọng nước của mình, gương mặt tái xanh của cô có chút tội nghiệp.

Nhìn bộ dạng của người phụ nữ thường ngày chỉ biết chống đối anh, Mộ Tấn Dương có chút mềm lòng, gật gật đầu: “Được, để tôi đi hỏi bác sỹ tình hình thế nào, nếu như bác sỹ nói có thể xuất viện, thì chúng ta về nhà.”

“Này…”

Diệp Du Nhiên vừa định kêu anh lại, nhưng anh đã rời khỏi phòng.

Bác sỹ hôm qua cũng đã nói cô phải ở lại bệnh viện vài ngày để theo dõi.

Mộ Tấn Dương lần này đi ra ngoài có hơi lâu hơn, lâu đến mức anh chưa quay trở lại thì trong phòng bệnh có thêm hai vị khách không mời mà đến.

Sắc mặt Diệp Du Nhiên lạnh lùng nhìn bộ dạng giả tạo của Diệp Yến Nhi: “Sao? Đến cả phòng bệnh tôi ở mà chị cũng muốn giành hả, vậy để lại cho chị, tôi bây giờ chuẩn bị xuất viện rồi.”

“Du Nhiên, tối hôm qua chị vừa mới về đã nghe tin em bị thương, em bị thương có nặng không?” Diệp Yến Nhi nhíu mày tỏ ra ‘lo lắng’, tiến lên phía trước định cầm lấy tay Diệp Du Nhiên.

Diệp Du Nhiên nhích sang một bên, né tránh tay của Diệp Yến Nhi, mặt cô tỏ vẻ khinh khỉnh: “Tin của chị còn nhanh hơn ông nội nhỉ.”

Huỳnh Tiến Dương đứng phía sau Diệp Yến Nhi đưa tay kéo cô trở lại bên cạnh mình, ngước mắt nhìn Diệp Du Nhiên: “Được lắm, Du Nhiên, em đã bị thương rồi mà còn cứng đầu như vậy, mau quay trở về giường nằm xuống nghỉ ngơi.”

Sau đó lại quay đầu nhìn Diệp Yến Nhi: “Em mới đi công tác về, chắc em cũng mệt rồi, giờ về nhà nghỉ ngơi trước đi, chỗ này có anh rồi, em yên tâm.”

Ai cần anh chăm sóc, nếu lỡ như có một ngày cô bị bệnh đến mức cần Huỳnh Tiến Dương chăm sóc thì cô thà chết đi còn hơn.

Diệp Du Nhiên cảm thấy may mắn là mình vẫn chưa ăn sáng, không thì chắc sẽ nôn ra mất.

‘Cạch’, cửa phòng bệnh mở ra, Mộ Tấn Dương đứng ở cạnh cửa nhìn qua một lượt xem tình hình, sau cùng ánh mắt của anh dừng lại trên người Diệp Du Nhiên.

“Ông xã, giờ mình có thể về nhà được chưa?” Diệp Du Nhiên coi hai người kia như vô hình, cười tít mắt tiến đến bên Mộ Tấn Dương, giống như chó cưng nhìn thấy chủ nhân của mình về, vui mừng vẫy đuôi chào đón.

So với thái độ đối với hai người khách không mời này thì thật là khác một trời một vực.

Diệp Du Nhiên nắm lấy tay Mộ Tấn Dương, cười rất ngọt, hiện rõ cô đang lấy lòng anh.

Huỳnh Tiến Dương nhìn thấy những gì diễn ra trước mặt mình, mặt anh có chút ảm đạm, anh biết Diệp Du Nhiên nhiều năm như vậy, nhưng chưa bao giờ thấy cô nhiệt tình với mình như vậy.

Mộ Tấn Dương bị của dáng vẻ của cô làm mềm lòng, gương mặt sắc lạnh như băng cũng tan chảy nở ra nụ cười, anh đưa tay vò nhẹ đầu cô: “Bác sỹ nói có thể về nhà được rồi.”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK