Mục lục
Người Chồng Bí Ẩn Siêu Quyền Lực - Diệp Du Nhiên - Mộ Tấn Dương (Truyện full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 378:

Phát hiện có một túi giấy đặt trên giường, Diệp Du Nhiên cầm lên xem, thấy trong đó là một bộ quần áo, có cả nội y.

Không nghi ngờ gì, là Mộ Tấn Dương cho người đem đến.

Điều này khiến Diệp Du Nhiên không khỏi nhớ đến lần đầu tiên cô phát sinh quan hệ với anh, anh cũng cho người chuẩn bị cho cô một bộ quần áo và nội y rất chu đáo.

Diệp Du Nhiên mặc quần áo mà chẳng có cảm xúc gì, sau đó cô mở cửa ra ngoài.

***

Kết quả là cô vừa đi ra, thì nhìn thấy Mộ Tấn Dương đang từ phía trước bước đến.

Cô dừng bước.

Anh mặc bộ vest cao cấp đặt may riêng, vẫn rất đẹp trai, cao quý, bất phàm như trước đây.

Nhưng mà, anh không giống với trước đây nữa.

Mộ Tấn Dương lạnh lùng nhìn cô, lời anh nói ra lại khiến cô cảm thấy đau lòng: “Tôi còn tưởng rằng em chuẩn bị chết trong phòng tắm đấy.”

Diệp Du Nhiên mặt mũi trắng bệch, nắm chặt tay, không nói gì.

Mộ Tấn Dương xoay người đi về phía phòng ăn: “Tốt nhất là em đi qua đây ăn sáng, sự nhẫn nại của tôi có giới hạn.”

Trải qua sự việc tối qua, Diệp Du Nhiên rất sợ Mộ Tấn Dương.

Cô không dám ngồi chung bàn ăn với Mộ Tấn Dương.

Nhưng đó đã trở thành thói quen hàng ngày.

Và cả chút may mắn mơ hồ trong lòng, cô liền bước qua.

Lúc cô tiến vào, Mộ Tấn Dương đã đang dùng bữa rồi.

Tuy Diệp Du Nhiên không muốn ăn lắm, nhưng cô vẫn ăn một ít.

Mộ Tấn Dương ăn xong, làm như vô tình lướt qua đĩa thức ăn của cô, thấy còn lại rất nhiều, anh không khỏi nhíu mày lại.

Sau đó, anh nói: “Xem ra hôm qua tôi vẫn chưa ra sức đủ.”

Nếu như là bình thường, đây chẳng qua chỉ là một câu nói trêu đùa cô mà thôi.

Nhưng mà, sau tối qua, nghe Mộ Tấn Dương nói cùng câu đó, cô chỉ cảm thấy như rơi vào hầm băng, tay chân dần trở nên lạnh lẽo.

Sự lạnh lẽo không ngừng bao trùm lấy cô.

Cô cảm thấy dù có nói gì thì cũng đều vô dụng, liền dứt khoát im lặng.

Không nghĩ đến, sự im lặng của cô dường như lại động đến dây thần kinh nào của Mộ Tấn Dương, anh hất mạnh đĩa đồ ăn xuống đất: “Không muốn ăn thì biến, đừng có ở đây bày sắc mặt đó cho tôi xem, bây giờ biến luôn đi!”

Khi anh nói đến chữ cuối cùng, Diệp Du Nhiên đứng phắt dậy đi ra ngoài.

Cô sợ mình ở đó thêm một giây nào nữa, sẽ không kìm chế nổi mà khóc mất.

Nước mắt chỉ nên để cho những người yêu thương bạn nhìn thấy thôi.

Cô không thể hiểu nổi, cô chỉ là suy nghĩ xa hơn một chút, nên tạm thời mới không muốn sinh con.

Nhưng Mộ Tấn Dương lại đối xử với cô như vậy, khiến cô cảm thấy mình như một tội nhân tội ác đầy trời, làm ra chuyện gì đó không thể tha thứ vậy.

Nhưng cô không cho rằng mình đã sai.

Mẹ cô qua đời vì sinh cô khó, đối với chuyện sinh con, cô vẫn luôn có cảm giác sợ hãi.

Tuy sợ hãi, nhưng cô chưa từng nghĩ đến việc sẽ không sinh con.

Cô rất thích trẻ nhỏ, hơn nữa cô hi vọng con mình có thể lớn lên mạnh khỏe trong một gia đình hạnh phúc.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK