Mục lục
Người Chồng Bí Ẩn Siêu Quyền Lực - Diệp Du Nhiên - Mộ Tấn Dương (Truyện full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 368:

Diệp Du Nhiên cảm thấy có thể do cô luôn biểu hiện hợp tác quá mức, cho nên cảnh sát mới đưa ra yêu cầu vô lý này.

Hơn nữa dựa vào điều gì mà nói cô là người bị tình nghi lớn nhất!

Những điều này hoàn toàn không có chứng cứ.

“Cô đang bất mãn với tôi à?” Anh nghe vậy thì dừng bước, vẻ mặt nghiêm túc.

Diệp Du Nhiên không hề nhượng bộ: “Anh cảnh sát, tôi phối hợp điều tra với anh là trách nhiệm công dân tôi nên làm, còn trách nhiệm của anh là thi hành sự công bằng luật pháp.”

Anh nghe vậy thì trên mặt thoáng qua chút lúng túng.

Tình huống trước mắt không có bằng chứng trực tiếp hay gián tiếp chứng minh Diệp Du Nhiên đã giết người, theo lý mà nói, bọn họ không thể tùy ý giam giữ người.

Nhưng đến bây giờ, bọn họ đã truy hỏi mấy người rồi, vẫn không có manh mối gì, nên muốn giam giữ cô 48 tiếng, để xem có tiến triển gì mới không.

“Nếu sau này anh cảnh sát còn điều gì nghi vấn, có thể liên lạc với tôi, giờ tôi đi được rồi chứ?”

Diệp Du Nhiên nhìn vẻ mặt anh ta thì biết, giờ bọn họ không có quyền tạm giam cô.

Anh ta nghe cô nói vậy thì lặng lẽ rời đi, coi như chấp nhận lời nói của cô.

Khi cô chuẩn bị đi ra ngoài, anh ta bỗng gọi cô, có điều giọng điệu đã tốt hơn một chút.

“Cô Diệp.”

“Có chuyện gì không?” Diệp Du Nhiên quay đầu nhìn anh ta.

“Tạm thời cô đừng kể chuyện này ra ngoài, giờ chúng tôi đang trong giai đoạn điều tra bí mật.”

Cô ngẫm nghĩ một lát, đáy mắt lóe lên một tia hiểu rõ: “Tôi biết rồi.”

***

Lúc Diệp Du Nhiên đến, tất cả mọi người đều có mặt.

Cô vừa bước vào đã thấy Mộ Tấn Dương ngồi ở đó hút thuốc, mặc dù trên mặt anh không biểu hiện gì, nhưng không hiểu sao cô lại cảm nhận được sự sốt ruột toát ra từ người anh.

Tiếng mở cửa đã kinh động đến người trong phòng, Thịt Bò chạy ra đầu tiên.

Nó chạy đến bên cửa, hai chân trước nhảy lên người Diệp Du Nhiên.

Cô cúi người xoa đầu nó rồi mới đi vào phòng.

Mộ Tấn Dương thấy cô đã quay lại thì dập điếu thuốc trong tay, quay đầu phát hiện trong tay Bùi Chính Thành vẫn cầm điếu thuốc, anh cầm điếu thuốc đó dụi tắt vào gạt tàn.

Bùi Chính Thành nhìn anh vẻ khó hiểu, anh khẽ nhíu mày: “Mùi thuốc nồng quá.”

Anh ta trợn mắt, nhìn anh ý bảo ghét mùi thuốc thì sao lúc nãy còn hút?

Thấy Diệp Du Nhiên bước vào, An Hạ chạy ra đón: “Du Nhiên, cậu có sao không?”

“Không sao, chỉ hỏi mấy câu theo lệ thôi.” Cô lắc đầu, không nói ra chuyện cảnh sát muốn tạm giam cô.

Mọi người thấy cô không sao thì cùng về phòng dọn đồ quay về thành phố.

Buổi sáng có lệnh cấm không cho ai rời đi, nhưng sợ cấm quá lâu sẽ khiến mọi người sợ hãi, do đó khi Diệp Du Nhiên ra khỏi phòng của cảnh sát, thì mọi người được đi lại bình thường rồi.

Cô và Mộ Tấn Dương đã thu dọn xong đồ đạc rồi, giờ không cần làm gì nữa.

Cô đi tới ngồi cạnh anh, ghét sát vào người ngửi: “Rõ ràng em thấy anh hút thuốc mà, sao không ngửi thấy mùi thuốc nhỉ?”

“Em muốn ngửi à?” Anh vươn tay kéo cô đến trước mặt mình.

Diệp Du Nhiên chớp mắt: “Hình như giờ ngửi được rồi.”

“Không, phải thế này…”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK