Mục lục
Người Chồng Bí Ẩn Siêu Quyền Lực - Diệp Du Nhiên - Mộ Tấn Dương (Truyện full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 382:

Mỗi người lên phát biểu kế hoạch trong cuộc họp không chỉ bị đuổi về, mà còn bị mắng một trận.

Hơn nữa còn bị mắng một cách vô duyên vô cớ, một đám quản lý cấp cao đều chán nản, nhớ mong tổng giám đốc của trước kia.

Đến cả người thư kí lăn lộn trong ngành này hơn mười năm, vẫn luôn có năng lực nhẫn nại mạnh mẽ cũng bị mắng đến đỏ cả mắt.

Trong phòng làm việc của tổng giám đốc, Mộ Tấn Dương ngồi lật xem tài liệu mà mặt không cảm xúc.

Mỗi khi anh lật sang một trang, tim của thư kí lại thắt lại một lần.

Đột nhiên, tốc độ lật giấy của Mộ Tấn Dương tăng nhanh, trong lòng thư kí có dự cảm không lành.

Quả nhiên ngay sau đó, Mộ Tấn Dương ném tài liệu đến phía cô, vẻ mặt vô cùng lạnh lẽo: “Nghe nói cô là thư kí có năng lực mạnh nhất công ty?”

Thư kí khẽ lau mồ hôi trên trán mình, vội lắc đầu: “Không không không, đều do bọn họ nói quá thôi.”

Mộ Tấn Dương cười lạnh: “Vẫn biết tự lượng sức mình là tốt, nửa tiếng sau, đem bản sửa mới đến cho tôi, nếu không thì cút.”

“Vâng.”

Tuy nửa tiếng đồng hồ là vô cùng khó khăn, nhưng thư kí không dám nói thêm tiếng nào nữa.

“Ra ngoài.”

Âm thanh đóng cửa vang lên, Mộ Tấn Dương nhìn đồng hồ đeo tay theo thói quen.

Nửa tiếng nữa là năm giờ rồi, là thời gian Diệp Du Nhiên tan làm.

Gương mặt anh khẽ thả lỏng, cánh tay còn lại theo thói quen với lấy chiếc áo khoác được treo sau ghế, lại đột nhiên nhớ đến điều gì đó, anh dừng lại.

Anh duy trì một tư thế ngồi ở đó, vài giây trôi qua, liền thu tay về, làm như không có chuyện gì tiếp tục xử lí công việc.

Nhưng mà chưa đến ba phút, anh lại đột nhiên đứng dậy, cầm lấy chiếc áo treo phía sau ghế đi ra ngoài.

***

Lúc tan làm, Diệp Du Nhiên xách túi ra khỏi Diệp thị, bỗng co người lại vì gió lạnh.

Diệp Du Nhiên khẽ rụt cổ lại, sụt sịt mũi, bước tiếp về phía trước.

Vừa đi vừa lấy điện thoại ra, mới phát hiện không biết nó đã hết pin sập nguồn từ bao giờ.

Diệp Du Nhiên khẽ ngơ ngác, ngẩng đầu lên nhìn xung quanh một vòng, mãi cho đến lúc không nhìn thấy chiếc Bently quen quộc, cô mới cất điện thoại vào túi.

Cô đứng ở bên đường gọi xe.

Đợi đến lúc xe taxi lái đi, một chiếc Bently mới từ từ bám theo.

“Cô gái, đi đâu vậy?”

Tài xế nói giọng miền Bắc, khoảng hơn bốn mươi tuổi, giọng nói nghe vô cùng dễ gần.

Diệp Du Nhiên chợt cảm thấy đau họng, cô nuốt nước bọt, sau đó quay ra nhìn cảnh vật bên ngoài cửa xe, một lúc sau mới nói: “Đến tiệm thuốc gần đây nhất.”

Tối qua Mộ Tấn Dương không thực hiện bất cứ biện pháp an toàn nào, còn ‘muốn’ cô đến mấy lần liền, tình huống như vậy, cô không thể làm lơ.

“Cô gái, cô muốn đi mua thuốc à? Có bệnh vẫn nên đi bệnh viện, uống thuốc bừa bãi là không tốt đâu…” Chú tài xế quan tâm nhắc nhở.

Diệp Du Nhiên cười: “Bệnh vặt thôi, uống thuốc là được rồi ạ.”

Tài xế dừng lại ở một tiệm thuốc lớn, cũng không quên quay đầu lại nói với Diệp Du Nhiên: “Con gái nhà tôi hồi bé hay bị cảm, cũng thường xuyên mua thuốc ở đây, bác sĩ ở đây cũng rất tốt.”

“Cảm ơn.” Diệp Du Nhiên nói lời cảm ơn xong, đưa tiền cho bác tài xế rồi vội xuống xe.

Xe taxi rời đi rất nhanh, Diệp Du Nhiên cúi thấp đầu, nghẹn ngào, cô đột nhiên rất nhớ ba mình.

Nhưng mà đến bây giờ cô vẫn không biết ông bị nhốt ở đâu.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK