Mục lục
Người Chồng Bí Ẩn Siêu Quyền Lực - Diệp Du Nhiên - Mộ Tấn Dương (Truyện full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 55:

“Hiểu lầm, chỉ là hiểu lầm thôi …” Diệp Thành rặn ra nụ cười tiến về phía cảnh sát, một tay đưa ra sau lưng phất phất tay ra hiệu, đám vệ sỹ hiểu ý cũng nhanh chóng tản ra.

Cảnh sát nghi ngờ nhìn qua đám vệ sỹ đang nhanh chóng tản ra, lại nhìn kỹ hơn nữa phát hiện Mộ Tấn Dương và Diệp Du Nhiên đang đứng ở giữa đám đông, rồi lại nhìn sang Diệp Thành tỏ vẻ không tin tưởng lắm.

Mộ Tấn Dương bước lên trên, lịch sự lễ phép cảm tạ: “Cám ơn anh cảnh sát, vừa rồi chỉ là một chút hiểu lầm, vợ của tôi là cháu gái của ông Diệp, sao lại có thể động tay đánh người được, vừa rồi là ông Diệp có chút tức giận, nên tôi sợ lỡ như có chuyện gì không hay.”

Lời Mộ Tấn Dương nói ra như thánh chỉ, cảnh sát ban đầu cũng tỏ vẻ không tin lắm, nhưng kết quả sau khi nghe anh nói xong liền thay đổi thái độ: “Nếu đã như vậy, vậy thì mọi người giải tán thôi.”

Sau đó, còn đặc biệt quan tâm xoay qua hỏi Mộ Tấn Dương: “Cậu Mộ bây giờ đã chuẩn bị về nhà chưa?”

Diệp Du Nhiên ngạc nhiên, xoay qua nhìn Mộ Tấn Dương: từ lúc nào cảnh sát biết anh họ Mộ vậy?

Mộ Tấn Dương hiểu ra sự nghi hoặc trong ánh mắt của cô, nhỏ tiếng giải thích: “Bạn của tôi lấy tên tôi báo cảnh sát.”

Diệp Du Nhiên bán tin bán nghi gật gật đầu.

Mộ Tấn Dương xoay qua nhìn Diệp Thành, ánh mắt anh thoáng hiện lên đắc chí, rồi nắm tay Diệp Du Nhiên nhanh chân đi ra ngoài.

Diệp Thành đợi mọi người rời đi hết, tức giận đập phá rất nhiều đồ.

Vốn là kế hoạch mọi chuyện không hề có sơ hở, không ai ngờ rằng thằng ranh nghèo xác sơ đó lại báo cảnh sát.

“Ông nội, ông bớt giận.” Diệp Yến Nhi tiến lên phía trước dìu Diệp Thành ngồi xuống, nhẹ giọng trấn an ông: “Cái tên Mộ Tấn Dương đó chẳng qua là gặp may thôi, Du Nhiên chẳng qua là nhất thời bị anh ta lừa thôi, rồi từ từ em nó sẽ hiểu được khổ tâm của ông.”

“Hiểu? Nó mà hiểu thì sao còn theo thằng nhà nghèo rời đi! Ông gả cho Hoắc Tuấn Anh là đã cảm thấy may phước cho nó rồi!” Diệp Thành nhắc đến Diệp Du Nhiên càng giận hơn.

Diệp Yến Nhi vừa vuốt vuốt lưng Diệp Thành trấn an ông, vừa lên tiếng khuyên: “Lai lịch Mộ Tấn Dương kia có phải là có vấn đề gì mà mình không biết không, chứ không thì sao anh ta có thể gọi điện thoại nhờ người gọi cảnh sát đến được?”

Diệp Yến Nhi đã làm việc ở tập đoàn Diệp Thị được hai ba năm, tiếp xúc toàn là nhân viên cấp cao của công ty, trực giác của cô nói cho cô biết, Mộ Tấn Dương này có thể không hề đơn giản.

Diệp Thành bình tĩnh hơn, cả đời này của ông rất ít khi nhìn sai chuyện gì, trải qua chuyện lần này, ông cũng cảm giác Mộ Tấn Dương này có thể không hề đơn giản.

Diệp Thành căn dặn cô: “Nếu vậy thì con thử đi điều tra xem.”

“Dạ, con sẽ không làm cho ông thất vọng đâu ạ.”

Diệp Yến Nhi ngoan ngoãn trả lời, tay vẫn vỗ lưng Diệp Thành, nhưng tư tưởng của cô thì đã phiêu bạc đi rất xa.

Người mà đến cả cô cũng không thèm để ý đến, nhưng lại đối xử với Diệp Du Nhiên tốt như vậy, nhất định có vấn đề.

Cho dù Mộ Tấn Dương thật sự thích Diệp Du Nhiên đi nữa, cô cũng sẽ tìm cách chia rẽ bọn họ, Diệp Du Nhiên sao xứng đáng được hạnh phúc được!

Trên đường về nhà, hai người đều không nói gì với nhau.

Diệp Du Nhiên dựa người vào cửa kính xe, đèn đường từ bên ngoài cửa rọi vào chiếu lên gương mặt hơi tái của cô, nhìn có vẻ cô rất mệt mỏi.

Mộ Tấn Dương liếc nhìn cô, nhưng không nói gì, chỉ tập trung lái xe, đến dưới lầu chung cư, hai người lần lượt xuống xe.

Cho đến khi vào nhà rồi, Diệp Du Nhiên ngồi trên sô pha, nhìn cô giống như người bị mất hồn.

Những hành động của cô không thoát khỏi ánh mắt của Mộ Tấn Dương, anh thay đồ xong đi ra, thấy cô vẫn còn ngồi như người mất hồn trên sofa không động đậy, anh bèn đi đến ngồi đối diện cô.

“Cơm tối vẫn chưa ăn, em muốn ăn gì?”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK