Mục lục
Người Chồng Bí Ẩn Siêu Quyền Lực - Diệp Du Nhiên - Mộ Tấn Dương (Truyện full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 525:

Giọng nói Diệp Thành cực kỳ nghiêm khắc, ánh mắt sắc bén khóa chặt Diệp Yến Nhi.

“Có ý gì?” Diệp Yến Nhi cười khan hai tiếng:”Ông nói gì vậy, sao con nghe không hiểu?”

“Giả ngốc cũng tốt, thật sự nghe không hiểu cũng tốt, tóm lại, con chỉ cần hiểu rõ, bất kể con làm gì, đều không giấu được ông.”

Giọng nói Diệp Thành dần khôi phục bình tĩnh, nhưng giọng điệu vẫn còn uy hiếp.

Diệp Yến Nhi từ nhỏ đã hợp ý ông ta, ông ta cũng có ý bồi dưỡng Diệp Yến Nhi, nhưng mấy năm nay biểu hiện của Diệp Yến Nhi đã không còn không gian tiến bộ quá lớn, giống với ba cô ta Diệp Nguyên Minh.

“Đi đi, về nhà họ Huỳnh, chăm sóc thật tốt Tiến Dương, ở chung hòa thuận với ba mẹ nhà họ Huỳnh, hợp tác giữa nhà họ Huỳnh và Diệp thị không thể xảy ra sai lầm.”

Diệp Thành xoay người đi, không nhìn Diệp Yến Nhi nữa.

Ra lệnh tiễn khách rất rõ ràng.

Diệp Yến Nhi cắn môi, trong lòng không quá tình nguyện, cô ta chỉ cần nghĩ tới bộ dạng tức giận của Huỳnh Tiến Dương, trong lòng liền đau như đao cắt.

Cô ta không rời đi, cắn môi nói: “Ông, ông giúp Tiến Dương lần này đi, anh ấy…”

“Con cho rằng Huỳnh Thư Triết tại sao lại rút đơn kiện?” Diệp Thành thấy dáng vẻ mê mang không tỉnh ngộ của Diệp Yến Nhi, trong lòng càng tức giận.

Diệp Yến Nhi hỏi: “Tại sao?”

“Đương nhiên là có người âm thầm xử lý, con cảm thấy người âm thầm xử lý này là ai?” Ánh mắt Diệp Thành u ám nhìn cô ta.

Diệp Yến Nhi lập tức nghĩ tới Mộ Tấn Dương, nhưng lập tức lại lắc đầu nói: “Không thể nào…”

Phía khác, Diệp Du Nhiên ăn xong bữa sáng, ra ngoài dắt chó đi dạo.

Dắt chó đi dạo về, thì nhìn thấy Mộ Tấn Dương ở cửa.

“Sao lại đến?”

“Em kêu anh giúp cô An sắp xếp công việc, đã sắp xếp xong rồi.” Mộ Tấn Dương lặng lẽ nhìn Thịt Bò một cái.

Vì đến cửa, Diệp Du Nhiên thả dây ra.

Thịt Bò toàn thân run rẩy, chạy như bay vào phòng.

Diệp Du Nhiên cũng không để ý nó, cười híp mắt ôm cánh tay Mộ Tấn Dương: “Cảm ơn anh!”

“Không cần.”

Diệp Du Nhiên tiếp tục cười.

Mộ Tấn Dương lại bổ sung một câu:”Anh là thương nhân, nếu muốn cảm ơn, thì vật chất một chút tốt hơn.”

Diệp Du Nhiên nhớ tới “biểu hiện thật tốt” hôm đó, cả người run rẩy, một câu cũng không dám nhiều lời.

Diệp Du Nhiên quay về phòng, vui vẻ gọi điện thoại cho An Hạ, muốn nói cho cô ấy biết chuyện này.

Điện thoại kết nối, An Hạ mở miệng trước: “Du Nhiên, mình đang muốn gọi điện cho cậu.”

“Có chuyện gì?”

Diệp Du Nhiên nghe thấy sự vui vẻ trong giọng nói của cô ấy, có chút tò mò.

An Hạ kêu to: “Mình lại tìm được công việc rồi!”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK