Mục lục
Người Chồng Bí Ẩn Siêu Quyền Lực - Diệp Du Nhiên - Mộ Tấn Dương (Truyện full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 72:

Người đàn ông đứng ở bên cạnh Mộ Tấn Dương chính là Nam Sơn.

Vẻ mặt Nam Sơn không được tự nhiên, khó xử quay đầu nhìn Mộ Tấn Dương.

Mộ Tấn Dương vẫn duy trì tư thế khi Diệp Du Nhiên đi vào, ngay cả ngón tay cũng không hề động đậy.

Nam Sơn nhìn anh, Diệp Du Nhiên cũng quay đầu nhìn về phía anh.

Mộ Tấn Dương bóp tắt điếu thuốc lá đã hút hơn nửa trong tay, chậm rãi đứng lên, khẽ vuốt lại những nếp nhăn trên bộ vest, sau đó mới ngước mắt nhìn về phía Diệp Du Nhiên, ánh mắt sâu thẳm trầm lắng.

“Không phải em đã về nhà sao? Tại sao lại quay lại?”

Vẫn là giọng nói dễ nghe giống như tiếng nước chảy nhưng xen lẫn chút lạnh lùng.

Đối mặt với dáng vẻ Mộ Tấn Dương như không có việc gì xảy ra, cô cũng không nói được một lời nào, vẻ mặt hoảng hốt lùi lại một bước.

Kết hôn không phải nên ở nhà em sao? Tôi không có nhà ở thành phố Vân Châu.

Đây là xe của bạn tôi.

Chai rượu vang này à, ngài Mộ đã thanh toán rồi…

Những chi tiết từng bị cô lãng quên, bây giờ nhớ tới mới phát hiện ra nó có vô số sơ hở.

Chỉ bởi vì anh đuổi phóng viên đi giúp cô, chỉ bởi vì vào lúc cô rơi vào đường cùng, anh đồng ý cưới cô, cô lại lựa chọn tin tưởng anh, đồng thời chưa từng nghi ngờ.

Mộ Tấn Dương thấy cô mãi không lên tiếng thì bước về phía cô: “Bây giờ không có việc gì nữa rồi, chúng ta trở về thôi.”

Diệp Du Nhiên nhìn anh hét lớn: “Anh đừng tới đây!”

Mộ Tấn Dương quả nhiên không đi tới nữa.

“Ông chủ của câu lạc bộ Ngọc Hoàng Cung à?”

“Đúng là anh.” Mộ Tấn Dương trả lời rất dứt khoát.

“Tấn Dương, mọi chuyện xong chưa, đồng hồ đeo tay của Diệp Du Nhiên…”

Bùi Chính Thành vừa nói vừa đi vào trong, nhưng mới bước một chân vào thì nhìn thấy Diệp Du Nhiên đứng ở cách đó không xa. Anh ta kinh ngạc lùi ra ngoài nhìn lại biển số phòng rồi mới đi vào trong.

“Tất cả đều ở đây à…” Bùi Chính Thành sờ mũi và nói nhỏ.

Nhận được câu trả lời của Mộ Tấn Dương, Diệp Du Nhiên cảm thấy trong nháy mắt có nơi nào đó trong trái tim mình đã vỡ vụn.

Cô nhớ trước đây mình còn lo lắng Huỳnh Tiến Dương sẽ làm gì anh, bây giờ nghĩ lại liền cảm thấy thật nực cười.

Đúng là nực cười đến cực điểm.

Hai chữ “vì sao” quanh quẩn ở trong cổ họng lại bị cô cứng rắn nuốt xuống.

Ông chủ phía sau câu lạc bộ Ngọc Hoàng Cung tốn công tốn sức tới gần một người phụ nữ có tai tiếng vừa về nước, nhất định là có mục đích riêng của anh.

Hóa ra tất cả đều là giả.

Sự dịu dàng và yêu mến là giả, sự chu đáo và ân cần là giả, thật lòng muốn kết hôn với cô cũng là giả.

Diệp Du Nhiên ưỡn thẳng lưng và hơi hất cằm lên, ánh mắt lạnh lùng nhìn Mộ Tấn Dương rồi chợt xoay người tông cửa lao ra, ngay cả cái đồng hồ đeo tay cũng quên cầm.

Không người nào đuổi theo.

Rất tốt.

Diệp Du Nhiên đi tới cửa thang máy thì ấn mạnh vào nút đi xuống, nhưng cửa thang máy mãi vẫn không mở ra. Cô ngẩng đầu nhìn lên, mới phát hiện ra thang máy còn ở trên tầng mười bảy.

“Rầm!”

Cô đá mạnh vào cửa thang máy, vì dùng sức quá mạnh nên chân cô đau đến mức cắn chặt răng.

Cô đi vòng qua cầu thang khác bên cạnh.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK