Mục lục
Người Chồng Bí Ẩn Siêu Quyền Lực - Diệp Du Nhiên - Mộ Tấn Dương (Truyện full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 316:

Điện thoại hết pin, đến khởi động cũng không lên được.

Y tá thấy cô đi chân trần xuống giường, có chút lo lắng nói: “Cô mau nằm lên giường đi, mặc dù cô đã tỉnh nhưng tôi vẫn phải gọi bác sĩ trực ban tới khám cho cô nữa.”

Diệp Du Nhiên thử vài lần vẫn không mở được điện thoại, cô có phần thất vọng hỏi y tá: “Phiền cô rồi, bây giờ là mấy giờ?”

“Bây giờ à, đã hơn mười hai giờ rồi.” Y tá treo bình truyền nước ở đầu giường chỉ còn lại một chút xuống tầng dưới rồi lại thêm một bình lên: “Cô mau lên giường nằm đi, còn phải truyền một bình nữa.”

Đã hơn mười hai giờ rồi…

Diệp Du Nhiên không chú ý y tá nói gì, trong lòng rối bời: “Cô có thể cho tôi mượn sạc điện thoại một lát không?”

“Được, cô đợi chút.” Y tá là thực tập mới tới, thái độ vô cùng tốt, nói xong liền ra ngoài.

Không lâu sau, cô ấy và bác sĩ đi vào, còn mang theo sạc điện thoại tới cho cô.

“Không có vấn đề gì lớn, vết thương trên trán rất mờ, vài ngày nữa sẽ khỏi, ngày mai có thể ra viện rồi.”

Bác sĩ nói xong thì ra ngoài.

Diệp Du Nhiên sạc điện thoại, sau khi mở máy phát hiện trên màn hình điện thoại không có cuộc gọi nhỡ nào, đến một cuộc cũng không có.

Mặc dù Mộ Tấn Dương sẽ tức giận, nhưng không giận đến mức này chứ? Muộn như này cô không về nhà, đến một cuộc anh cũng không gọi cho cô…

Khi Diệp Du Nhiên đang ngẩn người thì có người đẩy cửa đi vào.

Hơi thở người tới hơi không ổn định, thấy Diệp Du Nhiên ngồi trên giường bệnh, bước nhanh về phía cô, giọng điệu vội vàng: “Du Nhiên, em không sao chứ?”

Diệp Du Nhiên ngẩng đầu nhìn, lại là Huỳnh Tiến Dương.

Cô đã lười che giấu sự chán ghét với Huỳnh Tiến Dương, lạnh mặt nhìn anh ta: “Anh đến làm gì?”

“Nghe nói em xảy ra tai nạn xe cộ, anh rấ lo lắng.” Huỳnh Tiến Dương trực tiếp xem nhẹ ngữ khí ác liệt của cô, đi tới trước giường, trong giọng nói mang theo sự lo lắng. Truyện được lên chính trên app truyệnhola nhé!

Diệp Du Nhiên không để ý anh ta, tiếp tục gọi cho Mộ Tấn Dương.

Người đàn ông hẹp hòi này, muộn như vậy không gọi cho cô, cũng không đi tìm cô.

Có bản lĩnh thì cứ đừng nhận điện thoại của cô, đợi đến ngày mai cô về nhà nói cho anh, tối nay cô xảy ra tai nạn xe cộ nhỏ, cho anh đau lòng chết!

Huỳnh Tiến Dương thấy Diệp Du Nhiên không để ý đến mình, mặc dù trên mặt có chút không nén được giận nhưng lại thấy rất rõ cô đang gọi cho ai.

Huỳnh Tiến Dương hỏi cô: “Mộ Tấn Dương đâu? Sao anh ta không đến?”

“Không cần anh lo, anh mau đi đi, thấy anh ở đây, vết thương của tôi sẽ chỉ trở nên nặng thêm thôi, bác sĩ nói tôi phải nghỉ ngơi nhiều hơn.”

Lực chú ý của Diệp Du Nhiên đều đặt trên điện thoại, khi nói những lời này, đầu cũng không ngẩng lên.

Huỳnh Tiến Dương chỉ cho rằng chuyện mình làm trước đây khiến cô tức giận, thấy cô vẫn ổn không xảy ra vấn đề gì lớn nên không ở lại lâu nữa, quyết định về trước rồi mai lại đến.

Diệp Du Nhiên họ theo thói quen của Mộ Tấn Dương trước đây, gọi liên tiếp ba cuộc, không có ai nghe thì sẽ không gọi nữa.

Nhưng cả đêm ngủ không ngon, khi sắp ngủ cô lại cảm thấy điện thoại vang lên, nhưng mở mắt lấy qua nhìn thì lại không có cuộc gọi nào, mọi thứ chỉ là ảo giác của cô.

Cô cứ ngơ ngơ ngác ngác như vậy cả đêm.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK