Mục lục
Người Chồng Bí Ẩn Siêu Quyền Lực - Diệp Du Nhiên - Mộ Tấn Dương (Truyện full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

CHƯƠNG 397:

Diệp Du Nhiên nghe thế thì quay đầu nhìn vào, quả nhiên ga giường đã được thay.

Anh thay lúc nào?

An Hạ lặng lẽ rút tay lại, cười tủm tỉm nhìn Diệp Du Nhiên: “Cũng không còn sớm nữa, tớ phải đi về đây, hai người nghỉ sớm một chút nhé.”

Dù Diệp Du Nhiên có ngốc cũng hiểu Mộ Tấn Dương nói đến tìm chìa khoá chỉ là một cái cớ.

Cô xụ mặt, kéo An Hạ lại: “Buổi tối cậu một mình trở về tớ không yên tâm, đêm nay cậu ngủ ở lại đây đi.”

An Hạ lặng lẽ quay đầu, không dám nhìn boss Mộ.

Thôi xin, cứ cho cô về thôi.

Cô cảm thấy nếu cô còn ở lại đây thêm một giây nào nữa, nhất định sẽ bị boss Mộ làm cho chết cóng, anh chính là cái máy làm lạnh hình người đấy.

Dù trong phòng mở máy sưởi, thì cũng chỉ là vật trưng bày trước mặt boss Mộ mà thôi.

Mộ Tấn Dương không nói gì rút điện thoại di động ra: “Tới đưa cô An về nhà đi.”

An Hạ cả gan hỏi một câu: “Anh gọi cho ai thế?”

Mộ Tấn Dương liếc nhìn Diệp Du Nhiên, nể tình cô ấy là bạn thân của Diệp Du Nhiên, mới lên tiếng trả lời: “Bùi Chính Thành, cậu ta nói sẽ đến ngay.”

“Mẹ kiếp!”

An Hạ kêu to một tiếng, vội vàng cầm túi xách lên, vừa lao ra ngoài vừa nói: “Du Nhiên, tớ về trước đây, kẻ ngông nghênh tự đại đó sẽ giết chết tớ mất.”

Trước đó cô vui miệng nói với Bùi Chính Thành ý tưởng muốn anh nhảy thoát y trên quảng trường vào lễ Giáng Sinh, kết quả Bùi Chính Thành đáp lại: “Từ giờ trở đi, cô hãy cầu nguyện bản thân có thể sống đến lễ Giáng Sinh đi nhé.”

Nhưng An Hạ vừa tới cửa chung cư, thì đã bị Bùi Chính Thành chặn lại: “Ê ngực lép, anh hai bảo tôi đưa cô về nhà, ha ha.”

A, chết tiệt!

Dù trong lòng rất căng thẳng, nhưng An Hạ vẫn tỏ ra bình tĩnh: “Ha ha, anh Bùi không cần khách khí như thế.”

Cô nói xong, định bỏ chạy, nhưng Bùi Chính Thành đã sớm có chuẩn bị, anh đẩy cửa xe khép hờ ra rồi túm lấy An Hạ.

Anh dùng một tay kéo cổ áo An Hạ đến trước mặt, cười giả lả: “Cô An, cô chạy cái gì chứ? Chúng ta đã quen thân như vậy rồi, tôi đưa cô về nhà chắc chắn an toàn.”

An Hạ biết mình sắp chết đến nơi, nhưng vẫn ra vẻ bình tĩnh hung hăng trừng mắt với Bùi Chính Thành, rồi quay đầu đi không nhìn anh.

Hình như Bùi Chính Thành cảm thấy chơi rất vui, đưa tay nhéo mặt cô, sau đó mở cửa xe nhét cô vào, hung tợn nói: “An Hạ, hôm nay cô chết chắc rồi.”

Ngay sau đó, chiếc siêu xe thể thao lao vọt đi như tên rời cung.

“A —— ”

Đâu đó vang vọng tiếng thét chói tai của An Hạ.

Bùi Chính Thành lái xe thể thao với tốc độ cực thật nhanh, lên tiếng uy hiếp cô: “Còn muốn tôi nhảy thoát y nữa không?”

An Hạ mở mắt ra, nghiến răng trừng anh: “Nhất định phải nhảy.”

Bùi Chính Thành nhếch môi, nở nụ cười hết sức âm hiểm: “Cô đừng hối hận.”

Dứt lời, anh lại tăng tốc độ xe.

Năm phút sau.

Giọng An Hạ run rẩy: “Bùi Chính Thành, anh chậm một chút… Tôi không xong… A…”

Bùi Chính Thành nghe vậy sắc mặt cứng đờ: “Cô ngậm miệng!”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK