Mục lục
Người Chồng Bí Ẩn Siêu Quyền Lực - Diệp Du Nhiên - Mộ Tấn Dương (Truyện full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 312:

Bước chân Diệp Du Nhiên bỗng dừng lại, trong mắt nhanh chóng hiện lên một tia nhanh trí, quay đầu nhìn Huỳnh Tiến Dương một cái, làm ra dáng vẻ chờ anh ta.

Huỳnh Tiến Dương thấy vậy, cười với cô một tiếng, vừa lấy điện thoại vừa đi về phía cô.

Ánh mắt Diệp Du Nhiên dừng trên bàn tay còn lại đang cầm điện thoại của anh ta, đợi Huỳnh Tiến Dương đến gần, Diệp Du Nhiên cầm lấy tay anh ra rồi cướp lại điện thoại mình.

“Ừm, anh đang ở nhà, em nghỉ ngơi đi…”

Huỳnh Tiến Dương nói chuyện với đầu kia điện thoại, bỗng thình lình cảm thấy tay mình bị một bàn tay nhỏ bé lạnh buốt mà mềm mại cầm lấy, trong lòng rung động, có phần thất thần.

Diệp Du Nhiên nhân lúc anh ta thất thần cướp lại điện thoại.

Câu nói vừa nãy anh ta nói cô nghe được, không cần đoán cũng biết, nhất định là Diệp Yến Nhi.

Diệp Du Nhiên thành công cướp lại điện thoại, trào phúng nhìn Huỳnh Tiến Dương một cái, giẫm giày cao gót rời đi thật nhanh.

Đầu kia điện thoại Diệp Yến Nhi nghe thấy tiếng giày cao gót thanh thuý bên phía Huỳnh Tiến Dương, cả người liền trở nên cảnh giác: “Anh ở nhà thật à? Sao em lại nghe thấy tiếng giày cao gót?”

Huỳnh Tiến Dương hơi nhíu mày, dừng một chút, mặt không đổi sắc lên tiếng: “Đang xem tivi.”

Trực giác của phụ nữ nói cho Diệp Yến Nhi, có lẽ Huỳnh Tiến Dương đã lừa cô ta, trong lòng dù có chút hoảng hốt nhưng cũng không chất vấn, mà nhẹ giọng nói: “Vậy anh nghỉ ngơi sớm nhé, chú ý đến sức khoẻ, em sẽ về nhanh thôi.”

“Em cũng thế.” Gión Huỳnh Tiến Dương đã có chút không kiên nhẫn: “Vậy không có chuyện gì nữa thì cúp máy nhé.”

Anh ta nhìn về nơi Diệp Du Nhiên rời đi, đáy lòng có phần nóng vội, từ hướng anh ta nhìn ra, chỉ có thể trơ mắt nhìn Diệp Du Nhiên đi về bãi đỗ xe.

Trong lòng anh ta bây giờ chỉ muốn, cúp máy rồi đuổi theo.

Diệp Yến Nhi nghe ra sự không nhẫn nại trong giọng anh ta, càng khẳng định anh ta đang lừa mình.

Nhưng cô ta vẫn duy trì vẻ mặt bình tĩnh, trong giọng nói không để lộ ra điều gì khác thường: “Được, tạm biệt.”

Chữ “biệt” còn chưa nói ra lời, Huỳnh Tiến Dương đã không chờ được nữa cúp điện thoại.

Diệp Yến Nhi nhìn giao diện lịch sử cuộc gọi trên màn hình điện thoại, trên khuôn mặt gầy gò tái nhợt lướt qua một tia nham hiểm.

Cô ta ra nước ngoài hơn hai tháng là đang âm thầm cai nghiện.

Ngoài lúc vừa ra nước ngoài gọi cho Huỳnh Tiến Dương một cuộc ra thì cô ta vẫn nhịn đến tận bây giờ cuối cùng tình hình tốt lên tương đối rồi cô ta mới dám gọi cho Huỳnh Tiến Dương.

Mà thời gian này gần như Huỳnh Tiến Dương không gọi cho cô ta.

Điều này khiến cô ta cảm thấy lo lắng.

Cho nên cô ta vừa gọi cho Huỳnh Tiến Dương liền nói chuyện cử hành hôn lễ.

Chỉ cần cô ta kết hôn với Huỳnh Tiến Dương, trở thành mợ chủ nhà họ Huỳnh thì cô ta sẽ có cách khiến cả đời này Huỳnh Tiến Dương không thoát khỏi cô ta.

Diệp Yến Nhi hung hãn cắn môi, tìm số điện thoại bàn nhà họ Huỳnh trong danh bạ rồi gọi đi.

Người nghe máy là người làm nhà họ Huỳnh, cô ấy rất quen thuộc số điện thoại của Diệp Yến Nhi.

“Cô Diệp.”

Diệp Yến Nhi nhẹ giọng: “Chào cô, có thể gọi bà Huỳnh ra nghe điện thoại không?”

“Vâng, cô Diệp chờ một chút.”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK