Mục lục
Người Chồng Bí Ẩn Siêu Quyền Lực - Diệp Du Nhiên - Mộ Tấn Dương (Truyện full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 304:

Dọc đường có nhân viên gặp được cô rồi chào hỏi, Diệp Du Nhiên sẽ gật đầu, khóe môi cong lên một độ cong rất nhỏ, khiến cả người thoạt nhìn lại nhiều thêm mấy phần lạnh lùng.

Diệp Du Nhiên bước vào thang máy, sau khi cửa thang máy đóng lại, từ từ đi lên, cô mới xoa xoa tay đưa đến miệng hà hơi.

Đã nhiều năm không trải qua mùa đông ở thành phố Vân Châu, không ngờ mùa đông lại lạnh như thế.

Vì vậy, xinh đẹp động lòng người lập tức trở thành xinh đẹp “đông lạnh” người.

Vì cái đẹp, có lạnh một chút cũng chẳng sao, dù sao trong công ty có hệ thống máy sưởi mà.

Nhưng mà, nhớ đến ánh mắt của Mộ Tấn Dương khi cô ra ngoài, trong lòng vô thức có chút sợ sệt.

“Đinh…”

Cửa thang máy mở ra, Diệp Du Nhiên đi ra ngoài, lập tức đi về phía phòng làm việc của mình.

Cô đẩy cửa đi vào, nhìn thấy Huỳnh Tiến Dương ngồi trên sô pha, có chút sửng sốt: “Sao anh lại ở đây?”

Mới sáng sớm đã ở trong phòng làm việc của cô, đây là muốn làm gì?

Trong khoảng thời gian này xảy ra nhiều chuyện như vậy, bọn họ sắp quên còn có tên Huỳnh Tiến Dương này rồi.

Loại cảm giác này rất kỳ diệu, lúc cô hơn mười tuổi thật sự rất thích Huỳnh Tiếng Dương, cho dù một ngày không gặp cũng vô cùng muốn gặp anh ta.

Mà sau khi gặp anh ta, sẽ cảm thấy vô cùng vui vẻ.

Mà bây giờ, một khoảng thời gian không gặp, cô đã rất khó nhớ đến Huỳnh Tiến Dương này rồi, cũng có thể vì Diệp Yến Nhi ra nước ngoài, anh ta cũng không có lý do đến tập đoàn Diệp Thị, bản thân anh ta vừa phải bận chuyện của tập đoàn Huỳnh Thị, cho nên nếu hai người không phải hẹn riêng sẽ rất khó gặp mặt một lần.

“Không có việc gì không thể gặp mặt sao?” Trong mắt Huỳnh Tiến Dương lộ ra vẻ mất mát rất rõ ràng: “Du Nhiên, chúng ta trở nên xa lạ như vậy từ lúc nào thế?”

“Có chuyện gì sau này nói đi, tôi phải làm việc rồi.” Nói xong, Diệp Du Nhiên bèn muốn đi đến phía sau bàn làm việc.

Huỳnh Tiếng Dương nhìn Diệp Du Nhiên đi qua trước mắt mình, hương nước hoa thanh nhã trên người cô thổi tới, thấm vào ruột gan.

Trên mặt rõ ràng là vẻ lạnh lùng xa cách, nhưng đôi mắt đào hoa kia lại phủ kín sương mù, nhìn người khác một cái, giống như muốn câu mất linh hồn của người ta đi vậy.

Huỳnh Tiến Dương rung động một trận không có lý do, đưa tay giữ cô lại, trong lòng nhớ tới gì đó, bèn thốt lên: “Yến Nhi nói năm sau sẽ tổ chức hôn lễ.”

Diệp Du Nhiên quay đầu nhìn anh ta, ánh mắt rơi xuống chỗ anh ta cầm lấy tay cô, không nặng không nhẹ lên tiếng: “À, anh buông ra trước.”

“Em không có gì muốn nói sao?” Huỳnh Tiến Dương không những không buông ra, tay cầm lấy tay cô còn nắm chặt hơn, nhíu mày lại, giống như bị cái gì làm bối rối vậy.

Nếu là trước đây, Diệp Du Nhiên thấy dáng vẻ này của anh ta chắc chắn sẽ nhẹ dạ đau lòng.

“Để người khác nhìn thấy không tốt.” Diệp Du Nhiên thấy anh ta không buông, thì tự mình đưa tay gỡ tay anh ta ra, lùi về sau một bước, kéo ra khoảng cách giữa hai người: “Chúc mừng hai người, là cố ý đến cho tôi biết tin tức này à? Bây giờ tôi biết rồi, ngày tổ chức hôn lễ chắc chắn tôi sẽ tới chỗ chúc phúc.”

Diệp Du Nhiên nói xong, cũng bước nhanh đến sau bàn làm việc, đưa tay mở máy tính, không nhìn Huỳnh Tiến Dương thêm lần nào nữa: “Tôi phải làm việc rồi, anh tự nhiên đi.”

Nói xong, lập tức thật sự bắt đầu nghiêm túc làm việc.

Dáng vẻ lạnh lùng của Diệp Du Nhiên khiến đáy lòng của Huỳnh Tiến Dương hơi sợ hãi.

Anh ta nghiêm túc nhìn Diệp Du Nhiên cúi đầu làm việc, phát hiện cô thật sự rất xinh đẹp, luôn có thể khiến người ta liếc mắt một cái đã nhận ra cô.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK