Mục lục
Người Chồng Bí Ẩn Siêu Quyền Lực - Diệp Du Nhiên - Mộ Tấn Dương (Truyện full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 37:

Diệp Du Nhiên lạnh lùng cất điện thoại di động đi, khi vừa hết giờ làm việc liền xông ra khỏi văn phòng.

Sau khi về đến nhà mới phát hiện ra căn nhà trống rỗng, Mộ Tấn Dương vẫn chưa về.

Diệp Du Nhiên quay đi mở tủ lạnh, lấy hai quả táo ra, mỗi tay một quả ngồi thừ trên ghế sofa vừa ăn vừa xem ti vi.

Đợi đến khi cô xem xong chương trình văn hóa nghệ thuật lúc bảy giờ, rồi cả sau khi bụng cô kêu rột rột vì đói mà Mộ Tấn Dương vẫn chưa trở về.

Diệp Du Nhiên phiền não gọi điện thoại kêu thức ăn bên ngoài, ăn xong còn chưa kịp dọn dẹp đã ngủ gật trên ghế sofa rồi.

Ngủ đến nửa đêm thì cảm thấy cả người đột nhiên hẫng lên không, cô hết hồn đột ngột tỉnh dậy: “Ai!”

Phía trên đỉnh đầu có giọng nói của Mộ Tấn Dương vang lên cùng với hơi thở ấm áp phả vào mặt Diệp Du Nhiên: “Tôi.”

Diệp Du Nhiên sững sờ, nhưng trong chớp mắt đã khôi phục lại sự tỉnh táo, mượn ánh đèn trong phòng để nhìn rõ mặt của anh, lạnh lùng giãy giụa đòi xuống: “Để tôi xuống.”

“Được.” Mộ Tấn Dương ngoài miệng thì nói như vậy, nhưng lại đi đến tận cạnh giường mới đặt cô xuống.

Diệp Du Nhiên mím chặt môi, xoay người vùi mình vào trong chăn.

Mộ Tấn Dương cũng nhận ra Diệp Du Nhiên không muốn để ý đến anh, nên bình tĩnh ngồi xuống cạnh giường: “Đang tức giận?”

Diệp Du Nhiên không để ý tới anh.

Anh không ngừng cố gắng: “Lúc nãy thật sự là đang bận.”

“Quản anh cũng chẳng để làm gì, đừng quấy rầy tôi ngủ được không?” Diệp Du Nhiên ngồi bật dậy, đôi mắt trong trẻo lạnh lùng nhìn anh rồi lại vùi mình vào chăn.

Mộ Tấn Dương hơi biến sắc, quả nhiên không nói gì nữa mà chỉ quay người đi vào phòng khách, dọn dẹp sạch sẽ hộp đồ ăn mà cô gọi đến rồi mới vào phòng tắm.

Nghe được tiếng đóng cửa, Diệp Du Nhiên mới chậm rãi kéo chăn xuống, mùa hè mà trùm kín đầu thì nóng chết mất.

Vừa nãy, cô để ý thấy trên người Mộ Tấn Dương không có mùi rượu và thuốc lá, ngược lại còn rất sạch sẽ xem ra là không có ăn chơi trác táng.

Sáng sớm hôm sau, khi Diệp Du Nhiên tỉnh lại thì đã không còn ai bên cạnh.

Khi vào phòng ăn thì thấy trên bàn đã bày đầy đồ ăn sáng, sự ấm ức trên mặt dần biến mất.

Cô ngồi xuống bắt đầu ăn cơm mà không hiểu tâm trạng của mình như thế nào nữa.

Hôm qua anh ấy thô lỗ đến mức ngay cả bữa sáng cũng không làm cho cô? Buổi tối lại còn về trễ như vậy, anh ấy đã làm gì chứ?

Nghĩ đến đó, cô mới phát hiện mình không biết gì nhiều về Mộ Tấn Dương nhưng Mộ Tấn Dương lại rất hiểu về gia thế của cô, kể cả thói quen của cô cũng bắt đầu tìm hiểu.

Liệu cô có nên tìm hiểu một chút về Mộ Tấn Dương không?

Suy nghĩ này cứ lẩn quẩn trong lòng cô mãi, ngay cả khi đến công ty làm việc mà cô vẫn nghĩ đến vấn đề này.

Vừa ngồi xuống, cô liền nghe thấy đồng nghiệp bên cạnh đang to nhỏ tán gẫu.

“Tối hôm qua, bạn trai của mình đã không về nhà, có khi nào anh ta đã có người phụ nữ khác ở bên ngoài không?”

“Cậu hỏi anh ta là biết thôi mà.”

“Những chuyện này làm sao có thể hỏi được chứ, thật là, trong lòng mình đang phiền chết đi được nhưng lại không dám gọi điện thoại hỏi anh ấy, cậu không biết chứ anh ấy…”

“Vậy cậu hãy theo dõi anh ta…”

Theo dõi?

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK