Mục lục
Người Chồng Bí Ẩn Siêu Quyền Lực - Diệp Du Nhiên - Mộ Tấn Dương (Truyện full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 315:

Người bị anh đạp một cái đó vốn cảm thấy mất mặt, muốn bò dậy nói vài câu.

Kết quả sau khi nhìn thấy mấy số không trên tấm chi phiếu, đứng lên điềm nhiên như không có chuyện gì, phủi bụi trên người rồi trở về xe.

Trong số người vây quanh cũng lại không có ai báo cảnh sát.

Mộ Tấn Dương đánh người xong, sự buồn bực trong lòng càng khó lắng xuống hơn, tuỳ tiện tìm một quầy rượu bên đường, anh đi vào cũng không quên dẫn Thịt Bò theo.

Trước đó Thịt Bò vẫn luôn say xe cho nên đi đường có chút lảo đảo.

Không chút ngoài ý muốn, Mộ Tấn Dương dẫn một chú cún theo bị người gác cửa chặn lại.

Mộ Tấn Dương nhìn người gác cửa một cái rồi đi thẳng vào trong, rút thẻ vứt lên quầy bàn lễ tân: “Một phòng bao.”

Nhân viên lễ tân nhìn thấy tấm thẻ đen số lượng có hạn toàn cầu, lập tức cho người tìm phòng bao cho anh.

Mộ Tấn Dương dẫn Thịt Bò vào, cũng không ai dám nói một câu.

Anh gọi một loạt rượu, Thịt Bò ngồi xổm bên cạnh nhìn anh.

Mộ Tấn Dương uống một ngụm, quay đầu nhìn nó rồi lấy một cốc rượu, rót rượu vào cốc đặt trước mặt Thịt Bò.

Thịt Bò tò mò đưa lưỡi ra liếm vài cái sau đó xiêu xiêu vẹo vẹo, dường như muốn đi tới cọ cọ vào người Mộ Tấn Dương, nhưng đi được hai bước lại lùi hai bước, ngã xuống lại bò dậy…

Mộ Tấn Dương nhìn nó rồi đưa tay bế đặt lên ghế sofa, trong mắt có sự ôn hoà hiếm thấy, giọng nói trầm thấp dịu dàng mang theo vài phần khác thường: “Thì ra cô ấy nói nuôi chó là ý này.”

Chí ít chó sẽ không ăn cây táo rào cây sung, chỉ cần bạn đối xử tốt với nó, nó cũng không chạy theo người khác.

Không giống người phụ nữ kia…

Đúng là, không có lương tâm mà!

Mộ Tấn Dương nghĩ tới đây, đôi mắt đen trầm xuống, anh lại mở một chai rượu nửa, ngửa cổ rót vào.

“Ngao…ooo” Thịt Bò hình như có chút khó chịu, cọ cọ trên ghế sofa, muốn tới gần Mộ Tấn Dương.

Khi Diệp Du Nhiên tỉnh lại, trong tầm mắt là một mảnh trắng xoá.

Hoảng hốt một lát, cô ngửi thấy mùi nước khử trùng trong phòng, quay đầu nhìn thiết bị y tế bên cạnh mới phát hiện mình đang ở bệnh viện.

Đúng rồi, Mộ Tấn Dương.

Diệp Du Nhiên gắng sức bò dậy từ trên giường, thấy trong phòng không có ai, trên người mình mặc đồng phục bệnh nhân.

Cô rút kim tiêm đang cắm trên mu bàn tay ra, chân trần bước xuống giường, đúng lúc có y tá đẩy cửa đi vào.

Y tá rất trẻ, thấy Diệp Du Nhiên tỉnh lại thì hỏi: “Cô tỉnh rồi à?”

“Chào cô, điện thoại tôi đâu?” Diệp Du Nhiên hỏi y tá, bây giờ cô đang sốt ruột muốn gọi cho Mộ Tấn Dương.

“Trong tủ đầu giường của cô ấy, nhưng đã hết pin rồi, lúc trước có người gọi cho cô, tôi đã nghe giúp cô, có lẽ anh ấy đang trên đường tới đây, cô không để ý chứ?”

Giọng y tá có phần xin lỗi, khi cô gái bệnh nhân xinh đẹp này hôn mê, đúng lúc có người gọi điện tới.

Người gọi tới nghe thấy cô gái xảy ra tai nạn xe cộ, giọng điệu lại trở nên sốt ruột, nghĩ có lẽ là bạn bè khá thân thiết, y tá bèn nói địa chỉ cho anh ta, nói địa chỉ xong thì điện thoại cô hết pin.

“Không sao, cảm ơn cô.” Diệp Du Nhiên lắc đầu rồi xoay người kéo tủ đầu giường ra, tìm được điện thoại trong đó.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK