Mục lục
Người Chồng Bí Ẩn Siêu Quyền Lực - Diệp Du Nhiên - Mộ Tấn Dương (Truyện full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 40:

Nhất thời Diệp Du Nhiên cũng quên mất chút mâu thuẫn nhỏ giữa cô và Mộ Tấn Dương, mỉm cười nhìn anh: “Đúng vậy.”

Thấy nụ cười thật lòng trên mặt cô, lòng chợt Mộ Tấn Dương rung động, anh nhẹ nhàng ngồi thẳng người kề sát Diệp Du Nhiên, một tay nâng cằm của cô lên, khẽ hôn xuống một cái.

Nụ cười trên mặt Diệp Du Nhiên chợt tắt, đôi mắt mở to: “Anh, anh làm gì đấy?”

“Được rồi, em đừng giận nữa, tôi mời em ăn cơm thế nào?” Khóe miệng Mộ Tấn Dương mang theo ý cười, giống đứa bé nghịch ngợm đưa tay bóp mặt cô.

Diệp Du Nhiên khó chịu quay mặt qua một bên, gỡ tay anh ra: “Ai mà thèm.”

Tưởng cô vẫn đang giận vì chuyện hôm qua, nên muốn mời cô ăn cơm sao, cô không thèm.

Mộ Tấn Dương xoay chìa khoá cắm phía dưới tay lái một cái, khởi động xe, ý cười trên mặt không giảm: “Tôi thèm.”

Diệp Du Nhiên đột nhiên quay đầu nhìn Mộ Tấn Dương, không thể không thừa nhận tướng mạo Mộ Tấn Dương cực kì đẹp mắt, trong những người cô từng gặp, gần như chưa thấy ai đẹp trai hơn anh.

Khi anh không cười, khuôn mặt sẽ bất giác lộ ra vẻ lạnh lùng, dù không hề làm gì, cũng có thể tự nhiên khiến người khác cảm thấy xa cách.

Bây giờ Diệp Du Nhiên đang cảm thấy như vậy.

“Tại sao em không nói chuyện?” Một lúc lâu không nghe thấy cô trả lời, Mộ Tấn Dương chợt quay đầu nhìn cô, ánh mắt dí dỏm, khóe miệng cong lên: “Sớm chiều ở chung mà em vẫn nhìn chưa đủ sao?”

Anh cười một tiếng, cảm giác xa cách đó có tiêu tan một chút nhưng không hề mất đi. Nếu như trước đó anh làm tất cả để Diệp Du Nhiên cảm thấy anh thích cô nên mới làm như vậy, vậy bây giờ cô hơi hoài nghi.

Diệp Du Nhiên chăm chú nhìn anh một lúc, rồi quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ không nói gì.

Mộ Tấn Dương thấy phản ứng của cô, đáy mắt hiện lên vẻ suy nghĩ sâu xa, nụ cười trên mặt vẫn không đổi: “Về nhà sẽ tôi để em nhìn đủ, bây giờ đi ăn cơm trước đã.”

Từ trong nhà ăn đi ra đã là mười giờ tối, mưa vẫn chưa ngừng.

Một cơ gió thổi qua, Diệp Du Nhiên mặc váy liền áo không có tay, cô lạnh hai tay ôm vào nhau, sắc mặt hơi tái nhợt, sau đó lập tức cảm thấy bờ vai ấm áp.

Cô quay đầu nhìn Mộ Tấn Dương, trên người anh mặc áo sơ mi dài tay màu đen, ống tay áo kéo lên, lộ ra một đoạn cánh tay bắp thịt rõ ràng, cả người nhìn vô cùng cao quý, thanh lịch.

Một tay anh cầm một ô cán dài màu đen, đầu ngón cái hơi nhấn một cái, ô dài xòe ra che đỉnh đầu hai người, anh duỗi tay còn lại khoác lên vai Diệp Du Nhiên kéo vào trong ngực mình, âm thanh trong trẻo: “Đi thôi.”

Thân hình Diệp Du Nhiên mảnh mai khá thấp so với anh, bị anh ôm như thế, gần như cả người đều rơi vào trong ngực anh, cảm giác lồng ngực chắc nịch của anh xem ra vô cùng an toàn.

Diệp Du Nhiên hơi ngạc nhiên vì ý nghĩ này của mình.

Bất giác ngửa đầu nhìn anh, thì thấy bên vai kia của anh đã bị nước mưa thấm ướt, lúc này cô mới phát hiện anh đã nghiêng quá nửa ô về phía cô.

Hành động tỉ mỉ chu đáo như vậy đã giảm bớt hoài nghi và phủ nhận trước đó của cô.

Danh tiếng của cô bê bối, ở nhà họ Diệp còn không được yêu thích, chiều chuộng, mặc dù cô cũng biết dáng dấp của mình coi như xinh đẹp, nhưng phụ nữ xinh đẹp rất nhiều, ngòai lý do Mộ Tấn Dương thích cô, không tìm ra lý do nào khác khiến Mộ Tấn Dương đối với cô tốt như vậy.

Trên đường về nhà, Diệp Du Nhiên đều nghĩ về vấn đề này.

“Chẳng lẽ trong thức ăn của nhà hàng đó có thuốc mê, trên đường đi em tinh thần hoảng hốt, bây giờ đã về đến nhà mà vẫn như vậy.”

Âm thanh của Mộ Tấn Dương đánh thức Diệp Du Nhiên.

“Tôi đi tắm trước.” Diệp Du Nhiên vẫn chưa nghĩ rõ, cũng không muốn nói nhiều, cô kéo tủ quần áo ra định lấy quần áo.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK