Mục lục
Người Chồng Bí Ẩn Siêu Quyền Lực - Diệp Du Nhiên - Mộ Tấn Dương (Truyện full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 165: Cả nhà qua trang mới truyen3 chám one khích lệ nhóm nhé! Cám ơn cả nhà, chúc cả nhà vui khỏe!

Cô đi đến trước cửa của Mộ Tấn Dương, vươn tay gõ gõ cửa, có lẽ anh cũng không tức giận đến không mở cửa cho cô luôn nhỉ.

Nửa phút trôi qua, Mộ Tấn Dương mới đi ra mở cửa.

Nhìn thấy Diệp Du Nhiên đứng ở cửa, đáy mắt anh hiện lên một ánh sáng tối tăm, trong giọng nói mang theo một chút mong chờ không rõ ràng: “Làm gì?”

Ánh mắt của anh có chút đốt người, Diệp Du Nhiên không thoải mái lắm cúi đầu: “Có thể cho tôi mượn quần áo không, tôi không có quần áo thay . . . . .”

Mộ Tấn Dương vẻ mặt lạnh lùng, “ầm” một tiếng đóng cửa lại.

Vài giây trôi qua, cửa lại mở ra, Diệp Du Nhiên vẫn chưa nhìn thấy rõ Mộ Tấn Dương, một cái áo sơ mi đã bay tới trước mặt, phủ thẳng lên trên đầu cô.

Đợi đến lúc Diệp Du Nhiên lấy áo sơ mi xuống, cửa đã bị đóng lại nữa rồi.

Diệp Du Nhiên nhíu nhíu mày, trên mặt hiện lên nghi ngờ, đừng nói vì anh nhớ tới những lời nói khó nghe của cô lần trước, cho nên hối hận vì đã cứu cô nhé?

Càng nghĩ, Diệp Du Nhiên càng cảm thấy rất có khả năng.

Cô ôm quần áo quay lại phòng bên cạnh.

Sau khi tắm rửa xong, cô thay áo sơ mi kia, giặt sạch quần áo trong của mình, muốn để ngày mai mặc.

Nhưng mà, thời tiết lúc này lạnh như thế, đến sáng ngày mai cũng không khô nổi.

Không dám đi gõ cửa phòng của Mộ Tấn Dương nữa.

Cô nhẹ chân nhẹ tay đi ra ngoài tìm một vòng, còn thật sự để cô tìm thấy máy hong khô quần áo ở lầu một, lúc chuẩn bị lên lầu, lại nhìn thấy Mộ Tấn Dương đang đi xuống lầu.

Diệp Du Nhiên giấu đi quần áo đang ôm trong tay, gọi anh một tiếng: “Mộ Tấn Dương.”

Trên mặt anh không có chút buồn ngủ nào, thoạt nhìn vẫn chưa ngủ, có lẽ là đi xuống tìm nước uống.

Mộ Tấn Dương cũng không ngờ rằng muộn thế mà cô còn ở dưới lầu, ánh mắt chuyển qua đôi chân mượt mà trắng như tuyết của cô.

Cái anh đưa cô là áo sơ mi màu đen, da của cô còn trắng, người chỉ cao đến trên vai anh một chút, áo sơ mi đen mặc trên người cô vừa rộng vừa lớn, khiến cô càng nhỏ nhắn gầy yếu hơn.

Áo sơ mi màu đen, làn da trắng như tuyết, Mộ Tấn Dương nhìn đến suýt mù mắt.

Anh quay đầu, cảm thấy yếu hầu căng chặt, nâng tay đặt lên cổ, mới nhớ ra anh cũng không có thắt cà vạt, sắc mặt tối sầm, âm thanh lạnh lùng nói: “Không ngủ chạy tới chạy lui làm cái gì!”

“Không có gì.” Diệp Du Nhiên khẽ cúi đầu xuống, ôm quần áo trong tay càng chặt hơn.

Mộ Tấn Dương cũng phát hiện trong tay cô giấu thứ gì đó, cũng không hỏi nhiều, nhấc chân tiếp tục đi xuống.

Diệp Du Nhiên không nhìn anh, nhấc chân đi lên trên, khi bước ngang qua bên người anh, cảm thấy đi đến bên cạnh, lại cách anh rất xa.

Nhưng mà, dép lê cô mang quá lớn, giẫm một bước lên bậc thang lại không đứng vững, dưới chân trượt một cái, cả người đã ngã ngược về sau.

“A . . . . .”

Diệp Du Nhiên sợ hãi hét lên một tiếng, hai tay mở ra muốn bắt lấy gì đó, quần áo giấu trong tay cứ thế rơi ra ngoài.

Mộ Tấn Dương nhanh tay nhanh mắt, vươn tay kéo cô lại, khẽ dùng chút sức, kéo cô vào trong lòng mình.

Diệp Du Nhiên theo phản xạ có điều kiện vươn tay ôm lấy thắt lưng của anh, vẫn còn sợ hãi thở phào một hơi.

Nhận ra mình đang ôm lấy thắt lưng của Mộ Tấn Dương, dáng vẻ mất mặt suýt chút nữa đã ngã sấp xuống khi nãy, tay như bị điện giật lập tức buông ra.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK