Mục lục
Người Chồng Bí Ẩn Siêu Quyền Lực - Diệp Du Nhiên - Mộ Tấn Dương (Truyện full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 270:

“Ngây ra đó làm gì, vào nhà thôi.” Mộ Tấn Dương quay đầu lại thấy cô đang ngây người đứng tại chỗ bèn kéo tay cô đi vào trong biệt thự.

Diệp Du Nhiên vừa theo anh đi vào trong, vừa tò mò nhìn anh: “Tại sao anh mang giỏ trái cây về lại vứt đi vậy?”

“Không vứt thì chẳng lẽ em muốn ăn hả?” Mộ Tấn Dương quay đầu lại nhìn cô bằng ánh mắt nghiêm túc, như thể nếu cô nói một câu “Muốn ăn”, anh sẽ quay lại nhặt nó về cho cô vậy.

Diệp Du Nhiên bĩu môi, lẩm bẩm: “Nếu là muốn vứt bỏ thì vì sao phải mang về mới vứt chứ…”

“Đồ mình mua, dù có vứt bỏ cũng phải vứt vào thùng rác của nhà mình.”

Mộ Tấn Dương nói rồi bước tới trước mở cửa, nhưng giọng anh lại vang rất rõ bên tai Diệp Du Nhiên.

Đồ mình mua, dù có vứt bỏ cũng phải vứt vào thùng rác của nhà mình.

Chậc, tính chiếm hữu với tính kiểm soát mạnh thật.

Diệp Du Nhiên chỉ dám âm thầm nói xấu trong lòng, nhưng cô lại cảm thấy thoải mái một cách không thể giải thích được.

Cố Hàm Yên bị cô chọc tức đến nỗi quăng hết trái cây xuống đất, kết quả Mộ Tấn Dương chỉ liếc nhìn rồi mang trái cây về vứt vào thùng rác trước nhà.

Làm cô có một loại cảm giác “Những thứ do vợ tôi mua, dù có vứt đi cũng không thể để người ngoài cầm đi vứt”.

Trong lòng Diệp Du Nhiên vui rạo rực, cô theo anh vào nhà thì thấy anh đã đi tới phòng của Thịt Bò.

Cô đi qua nhìn anh đổ nước và thêm thức ăn cho Thịt Bò, rồi theo anh ra ngoài.

“Em theo anh làm gì?” Mộ Tấn Dương đi vào bếp rửa tay chuẩn bị nấu ăn, vừa quay đầu lại thì thấy cô đứng sau lưng mình bèn hỏi.

Nụ cười trên khuôn mặt của Diệp Du Nhiên không thể che giấu: “Anh nhỏ mọn như vậy đúng là nhìn không ra đấy.”

Nó cũng chỉ là một cái giỏ, không cần phải nghiêm túc xách về nhà vứt.

Mộ Tấn Dương liếc nhìn cô và không nói gì.

“Sao anh biết là Cố Hàm Yên cố tình làm rớt giỏ trái cây thế?” Diệp Du Nhiên nhìn bóng lưng dày rộng của anh và nghiêng đầu hỏi.

Bóng dáng của Mộ Tấn Dương chợt dừng lại: “Tôi hiểu rõ cô ta.”

Nghe vậy, nụ cười trên mặt Diệp Du Nhiên biến mất đôi chút, cô mím môi rồi mới mở miệng hỏi anh tiếp: “Hai người quen biết nhau bao lâu rồi?”

“Quen biết nhau từ lúc mới lập nghiệp.” Mộ Tấn Dương trả lời rất thẳng thắn, không có chút che giấu và vòng vo gì cả, giọng điệu cũng rất thản nhiên.

“Ồ.”

Anh như thế lại làm Diệp Du Nhiên không biết nên nói gì.

Thời gian là một thứ vô cùng kì diệu, nó vừa là một người bác sĩ, vừa là một nhân chứng.

Nó có thể chữa lành vết thương trong trái tim của con người, cũng có thể làm chứng cho mối quan hệ và tình cảm giữa người với người.

Mộ Tấn Dương bắt đầu lập nghiệp từ lúc mười bốn tuổi, đến giờ đã qua hơn mười ba năm.

Nói cách khác, anh ấy và Cố Hàm Yên đã quen biết nhau hơn mười năm.

Hơn mười năm có ý nghĩa như thế nào?

Nó có nghĩa là biến cố và thói quen.

Diệp Du Nhiên không còn nhớ những chuyện trước chín tuổi, về cô bé vui vẻ hạnh phúc luôn được ba gọi là “cô công chúa nhỏ” ấy.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK