Mục lục
Người Chồng Bí Ẩn Siêu Quyền Lực - Diệp Du Nhiên - Mộ Tấn Dương (Truyện full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 293:

Diệp Du Nhiên nhẹ chân nhẹ tay đi tới cửa phòng bếp, ló chiếc đầu nhỏ vào trong nhìn.

Mộ Tấn Dương đã thay bộ đồ ở nhà màu xám đậm, bóng lưng cao lớn thẳng tắp đứng đối diện cô đang thái đồ trên thớt, trên bếp là nồi cách thủy đang đun phát ra tiếng sôi ‘ùng ục’, Diệp Du Nhiên đã ngửi được mùi thơm.

Cô nhón chân cẩn thận đi đến sau lưng anh, ý đồ đột nhiên ôm từ phía sau cho anh một bất ngờ.

Kết quả cô vừa đi tới phía sau lưng, anh lại đột nhiên đi sang bên cạnh một bước, tay Diệp Du Nhiên rơi vào khoảng không, sắc mặt trong nháy mắt đờ đẫn.

Khi cô còn đang đờ đẫn thì Mộ Tấn Dương vừa dịch sang bên cạnh đã cúi đầu đặt lên môi cô một nụ hôn.

Nụ hôn này nhẹ nhàng mà nhanh chóng nhưng lại vô cùng say lòng người, Diệp Du Nhiên cảm nhận rõ ràng cảm giác muốn hôn mê.

Không đợi cô phản ứng lại, Mộ Tấn Dương đã đưa tay búng lên trán cô một cái: “Hồi thần.”

Diệp Du Nhiên trong nháy mắt hồi thần lại một cách rất thần kỳ, trừng to mắt nhìn anh: “Vừa nãy sao anh nhìn thấy tôi?!”

Mộ Tấn Dương nhíu mày, nhét một miếng cà rốt vào miệng cô, giọng nói trầm thấp lạnh lùng lại mang theo ý cười nhẹ không dễ phát hiện: “Tự đoán, không đoán được thì tối nay chỉ có thể ăn cà rốt.”

“…” Sớm biết vậy thì cô đã chơi cùng Thịt Bò, không đến tìm chồng nữa rồi.

Diệp Du Nhiên lập tức nhả miếng cà rốt ra tay, Mộ Tấn Dương quay đầu vẻ mặt không cảm xúc nhìn cô, Diệp Du Nhiên lại nhanh chóng nhét vào miệng.

Trên mặt Mộ Tấn Dương hiện lên vẻ kinh ngạc: “Ghê tởm vậy mà vẫn ăn?”

“Anh…” Nếu không phải nhìn thấy vẻ mặt đó của anh, cô sẽ bị dọa đến mức nhét lại vào miệng ăn tiếp à? Có không?!

Mộ Tấn Dương nhìn dáng vẻ không phục của cô, trong mắt hiện lên ý cười, xoay đầu không nhìn cô nữa.

Diệp Du Nhiên nhai hết miếng cà rốt trong miệng, ngồi xuống phía sau lưng anh, nhìn bóng lưng anh một hồi lâu mới nói lớn: “Vì anh đã nhìn thấy bóng dáng tôi trước!”

“Ừm.” Ngữ điệu Mộ Tấn Dương tự nhiên không để ý khiến Diệp Du Nhiên cảm thấy bản thân bị coi thường.

Vì thế, đến bữa ăn cơm, Diệp Du Nhiên đã hóa bi phẫn thành sức ăn, dáng ăn có chút mạnh mẽ hung dữ.

Thịt Bò ở một bên đang ăn thức ăn cho chó, trực tiếp ngồi chồm hổm dậy nghiêng đầu nhìn Diệp Du Nhiên ăn cơm.

Mộ Tấn Dương ngước mắt nhìn Diệp Du Nhiên một cái, gắp một miếng thịt kho tàu, nhúng vào bát canh sau đó thả vào đĩa thức ăn của Thịt Bò, giọng nói nhàn nhạt: “Đừng học cách ăn của mẹ con, không tốt cho sức khỏe.”

Diệp Du Nhiên: “…”

Hậu quả của việc hóa bi phẫn thành sức ăn chính là… Diệp Du Nhiên đã ăn no căng.

Mộ Tấn Dương kéo cô nằm trong ngực anh, bàn tay to đặt lên bụng cô, động tác nhẹ nhàng có quy luật xoa đều, giọng nói trước nay luôn lạnh lùng mà trong trẻo mang theo tia bất đắc dĩ: “Lần sau có còn dỗi nữa không?”

Diệp Du Nhiên lúc này đã thoải mái không ít, giọng nói phản bác: “Không dỗi, tôi là muốn ăn no.”

Mộ Tấn Dương đưa tay để bên miệng khẽ ho một tiếng, quyết định vẫn là không nên vạch trần cô vợ nhỏ của mình.

Diệp Du Nhiên đột nhiên nhớ đến chuyện trước đây Mộ Tấn Dương nói sẽ giúp cô điều tra chuyện của ba.

Diệp Du Nhiên đưa tay giữ lấy bàn tay to của Mộ Tấn Dương, cất giọng hỏi: “Trước đây anh nói sẽ giúp tôi điều tra chuyện của ba, thế đã có tin tức gì chưa?”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK