Mục lục
Người Chồng Bí Ẩn Siêu Quyền Lực - Diệp Du Nhiên - Mộ Tấn Dương (Truyện full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 280:

Cô hỏi ngược lại, vẻ mặt tự nhiên, ngược lại làm cho Cố Hàm Yên nhìn giống như là làm bộ.

Cố Hàm Yên miễn cưỡng nở nụ cười, Bùi Chính Thành một bên lập tức đứng lên giải vây: “Nào nào, ăn cơm trước đã, hôm nay Mộ Tấn Dương làm rất nhiều món ngon.”

Diệp Du Nhiên liếc mắt nhìn Bùi Chính Thành, rồi nhanh chóng thu hồi tầm mắt, bắt đầu ăn cơm.

Cả bữa cơm, Mộ Tấn Dương nhìn cũng không nhìn Cố Hàm Yên một cái, chỉ chuyên tâm ăn cơm, thỉnh thoảng còn gắp thức ăn cho Diệp Du Nhiên.

Điều này làm cho tâm tình của Diệp Du Nhiên tốt lên rất nhiều.

Người phụ nữ nào nhìn thấy chồng mình đối với người phụ nữ khác làm như không thấy thì trong lòng hẳn sẽ rất vui vẻ phải không?

Huống chi đối phương lại là một người xinh đẹp như vậy.

Diệp Du Nhiên tuy đang chuyên tâm ăn cơm, nhưng ngược lại luôn chú ý đến động thái của Cố Hàm Yên.

Ăn cơm xong, cô để ý thấy Cố Hàm Yên như muốn đứng dậy, cô nhanh chóng đứng lên trước Cố Hàm Yên, sau đó chậm rãi bắt đầu dọn dẹp bàn ăn.

Cô vừa dọn dẹp vừa nói: “Mọi người tán gẫu trước đi, đợi lát nữa tôi cắt trái cây đem ra.”

Nói xong, cô cong môi cười, thu dọn chén đũa đem vào phòng bếp.

Bộ dạng đó muốn dịu dàng bao nhiêu thì dịu dàng bấy nhiêu, muốn đảm đang bao nhiêu thì đảm đang bấy nhiêu.

Mộ Tấn Dương quay đầu nhìn cô, bàn tay nắm chặt để ở bên môi, kìm nén ý cười trong lòng.

Trước kia cũng không nhìn thấy cô vợ nhỏ đảm đang như vậy.

Ừ, cô vợ nhỏ ghen tuông, hình như có chút đáng yêu.

Cố Hàm Yên nhạy bén nhìn ra được cảm xúc của Mộ Tấn Dương, hai tay nắm chặt để ở trên bàn.

Móng tay dài được cắt tỉa xinh đẹp, đâm vào lòng bàn tay mềm mại,mơ hồ như đã bị rách da.

Nhưng cô ta ngược lại giống như không cảm thấy đau đớn chút nào, trên mặt vẫn là biểu tình điềm đạm.

Diệp Du Nhiên đem chén đĩa bỏ vào trong máy rửa chén.

Vừa rửa, vừa để ý đến động tĩnh bên ngoài phòng khách, nhưng cô lại không nghe thấy âm thanh gì cả.

Diệp Du Nhiên đành phải nhanh chóng rửa sạch chén đũa, lại nhanh chóng cắt trái cây đem ra ngoài.

Đợi đến lúc cô đi ra thì trong phòng khách đã không còn ai nữa rồi.

Mộ Tấn Dương nhìn theo Cố Hàm Yên ra khỏi cửa lớn biệt thự, lên xe của Bùi Chính Thành, mãi đến lúc xe rời đi, Mộ Tấn Dương vẫn không thu lại tầm mắt.

Nếu có người đến gần xem thử, sẽ phát hiện thật ra anh không phải nhìn theo Cố Hàm Yên, mà là đang thất thần.

Nghĩ đến lời của Cố Hàm Yên, con ngươi đen nhánh của Mộ Tấn Dương trở nên u ám hơn mấy phần.

Một khi con người cảm thấy cuộc sống quá thỏa mãn, sẽ vô ý thức quên mất một vài nguy cơ tiềm ẩn có thể xảy ra.

Mà anh bây giờ chính là loại trạng thái này.

Còn Diệp Du Nhiên vẫn luôn ở trong phòng ăn, nhìn trái nhìn phải cũng không thấy Mộ Tấn Dương đi vào, bĩu bĩu môi nghĩ, có gì cần phải tiễn chứ.

Biết rõ Cố Hàm Yên có ý với anh, ra về còn phải tiễn đến cửa nữa.

Suy nghĩ này hiện lên dưới đáy lòng, Diệp Du Nhiên lại cảm thấy mình nghĩ quá nhiều, cũng muốn quản lý quá nhiều rồi.

Người ta quen nhau hơn mười năm, cho dù Mộ Tấn Dương vẫn luôn tránh hiềm nghi, không có tình cảm nam nữ, cũng sẽ có tình cảm khác.

Trong lòng mỗi người đều có ham muốn đọc chiếm, hy vọng trong mắt trong lòng người mình yêu tất cả đều là mình, không thể chứa thêm người khác nữa.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK