Mục lục
Người Chồng Bí Ẩn Siêu Quyền Lực - Diệp Du Nhiên - Mộ Tấn Dương (Truyện full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 73:

Sau khi ra khỏi Ngọc Hoàng Cung, cô tiện tay vẫy một chiếc xe và ngồi lên, cả người ngây dại, trong đầu trống rỗng.

Khi cô ngẩng đầu mới phát hiện có điểm không thích hợp, ngoài cửa xe không còn là cảnh đường phố sầm uất, mà là một ngõ nhỏ hơi tối tăm, chỉ có mấy ngọn đèn đường thưa thớt.

“Bác tài, đây không phải là đường đi tới nhà tôi.” Diệp Du Nhiên vừa mở miệng hỏi người lái xe taxi, vừa sờ tìm điện thoại trong túi.

Giọng nói của người tài xế nghe có hơi kỳ lạ: “Không sai đâu, chính là chỗ này.”

Nói xong, người lái xe lại cúi đầu cười hai tiếng.

Chuông cảnh báo trong lòng Diệp Du Nhiên đột ngột rung lên. Cô vội vàng lấy điện thoại di động ra, mở phần danh bạ và tùy tiện bấm gọi, cũng không biết là gọi cho ai.

Trong phút chốc, cửa xe bị mở ra, điện thoại bị người ta cướp mất, cô cũng bị lôi ra ngoài xe.

Cô mở miệng muốn kêu cứu, nhưng người kéo cô ra đã sớm chuẩn bị băng dính và dán miệng cô lại, đồng thời gọn gàng trói tay chân cô, không cho cô có bất kỳ cơ hội phản kháng nào. Rõ ràng hắn đã phạm tội nhiều lần.

Sau đó, hắn ném cô vào trong một chiếc xe khác, ngay cả mắt cũng bị bịt lại.

Trong lòng Diệp Du Nhiên dâng lên một cảm giác ớn lạnh, lạnh đến mức tay chân cô cũng buốt giá.

“Rầm!”

Cửa xe bị đóng lại, bên tai cô vang lên giọng đàn ông xa lạ đã được hạ xuống cực thấp: “Đã đưa người qua rồi, buổi tối mấy anh ra ngoài vui vẻ…”

Một giọng nói đáng khinh khác vang lên: “Tôi nhìn người này có dáng vẻ không tệ đâu…”

“Bốp” một tiếng, giọng nói trước đó lại vang lên: “Cái này không có phần của anh, cầm được tiền lại nói.”

Cầm tiền? Ai trả tiền cho bọn họ bắt cô à?

Diệp Du Nhiên hơi cử động cơ thể, “a a” vài tiếng, muốn thu hút sự chú ý của bọn họ. Bây giờ cô hoàn toàn không thể động đậy, cũng không thể nói chuyện, muốn chạy trốn thì rõ ràng là không có khả năng.

Người có giọng khàn khàn kia hét lên với cô một tiếng: “Ồn ào gì thế, lập tức tới ngay!”

Sau đó hắn lại vỗ mông cô một tiếng thật vang.

Diệp Du Nhiên cứng đờ, không dám cử động nữa.

Xe lắc lư không biết bao xa mới ngừng lại, cô bị người ta khiêng đi một đoạn đường rồi bị vứt ra ngoài.

Dưới thân là một nơi mềm mại, là giường…

Trên mắt cô vẫn che tấm vải đen nên không nhìn thấy được đây là đâu, cũng không phát ra tiếng, tay và chân đều không nhúc nhích được.

Nếu bây giờ có người muốn bước vào làm gì đó với cô, cô cũng tuyệt đối không có sức phản kháng.

Lúc này Diệp Du Nhiên mới có chút luống cuống, trên trán lấm tấm mồ hôi.

Người vác cô vào đã sớm rời đi, cô có thể cảm giác được trong phòng chỉ có một mình cô.

Cô lăn vài cái trên giường thử thăm dò, sau khi lăn đến mép giường thì cố định thắt lưng, dùng hai chân đang bị trói chặt với nhau để thăm dò mặt đất.

Cô tốn rất nhiều sức mới đứng được ở trên mặt đất.

Trên mặt đất trải loại thảm rất mềm, rất thoải mái, chắc là thảm len, đồng thời có chất lượng rất tốt.

Nói cách khác, người bắt cô tới đây nhất định là kẻ có tiền.

Trong đầu vừa xuất hiện ý nghĩ này, Diệp Du Nhiên liền nghĩ đến Hoắc Tuấn Anh.

Nhưng vào lúc này, ngoài cửa vang lên những tiếng bước chân.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK