Mục lục
Người Chồng Bí Ẩn Siêu Quyền Lực - Diệp Du Nhiên - Mộ Tấn Dương (Truyện full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 387:

Nhìn thấy vẻ kinh ngạc trên khuôn mặt Diệp Du Nhiên, sắc mặt Mộ Tấn Dương thay đổi, đột nhiên vung mạnh tay ra: “Đừng tự mình đa tình, chẳng qua đúng lúc tôi đi ngang qua, nhìn thấy cô vào tiệm thuốc thôi.”

Diệp Du Nhiên sắc mặt trắng bệch, cô không rảnh mà suy nghĩ vì sao anh chỉ thấy cô vào tiệm thuốc lại biết cô mua thuốc tránh thai.

Trong phòng không mở lò sưởi, cô cảm thấy cả người phát run.

Cô nhìn xuống dưới đất, đúng là không có hộp thuốc tránh thai mà cô mua trước đó, có thể lúc cô lấy tiền trên xe buýt đã vô tình làm rơi mất.

Cô lùi lại một bước, sát vào bức tường lạnh lẽo, rùng mình một cái: “Em uống rồi.”

Sau khi cô nói xong thì trong phòng im lặng như tờ.

Rõ ràng thời gian rất ngắn ngủi nhưng Diệp Du Nhiên lại cảm thấy một giây dài như một năm.

Qua một lúc lâu, Mộ Tấn Dương cất giọng khàn khàn: “Vậy là… không muốn mang thai con của tôi sao?”

Diệp Du Nhiên nghe không ra cảm xúc trong lời nói của anh, nhưng không hiểu sao lại mềm lòng.

Trong nháy mắt, cô nghĩ nếu đời này đã nhận định là anh thì sớm muộn gì cũng sẽ sinh con cho anh, nếu anh cực kỳ muốn thì sinh con sớm cũng không sao.

Nhưng không chờ cô lên tiếng nói chuyện, Mộ Tấn Dương lại nói: “Có biết thuốc tránh thai có tác dụng trong bao lâu không??”

Diệp Du Nhiên không biết vì sao anh đột nhiên nói chuyện này, nhưng vẫn theo phản xạ có điều kiện hỏi lại anh: “Bao lâu?”

“Sau khi uống thuốc bảy mươi hai giờ.”

Âm cuối vừa nói xong thì Diệp Du Nhiên cảm thấy cơ thể bỗng nhẹ đi, cô bị Mộ Tấn Dương ôm ngang người lên.

Diệp Du Nhiên nhạy bén biết được mục đích của Mộ Tấn Dương, trái tim nhanh chóng trầm xuống, giọng nói hoảng hốt sợ hãi: “Mộ Tấn Dương, anh thả em xuống!”

Giọng của anh bỗng dịu dàng khác thường: “Đã làm nhiều lần như vậy, sao còn chưa quen thế?”

Nói xong thì ném cô lên giường.

Diệp Du Nhiên ngã mạnh vào chăn, bởi vì phần đầu rơi xuống trước, cho nên cô hơi choáng váng.

Đến khi thân hình to lớn của Mộ Tấn Dương đè lên thì Diệp Du Nhiên không tự chủ rùng mình một cái, thậm chí quên phản kháng.

Mộ Tấn Dương hôn một đường đi xuống từ mặt qua cổ, đến xương quai xanh…

Động tác mập mờ lại nhẹ nhàng.

Cơ thể Diệp Du Nhiên bị anh làm cho căng cứng lại, không dám nhúc nhích, khẽ lên tiếng: “Mộ Tấn Dương, chúng ta từ từ nói chuyện được không?”

Giọng nói run rẩy, đôi mắt rưng rưng, lông mi khẽ run nhìn về phía anh, giống như cầu xin lại mang theo một chút bướng bỉnh, mái tóc đen xõa trên chăn, cả người nhìn có vẻ yếu ớt lại đáng thương.

Mộ Tấn Dương dừng động tác lại, ngẩng đầu lên, nhìn bóng dáng anh phản chiếu trong đôi mắt ngấn nước của cô.

Bỗng cảm thấy ngực đau nhói, anh vẫn híp mắt, sắc mặt như thường, hỏi ngược lại: “Nói chuyện?”

Diệp Du Nhiên thấy anh dừng lại, đáy mắt hiện lên tia sáng, gật đầu: “Ừm.”

Mộ Tấn Dương lạnh giọng từ chối: “Không cần thiết.”

Nói gì? Nói chuyện cô muốn rời khỏi anh sao?

Không bao giờ.

Cho dù cô không muốn sinh con cho anh, cho dù trong lòng cô nghĩ đến một người khác.

Chỉ cần anh không buông tay, cô chỉ có thể ở bên cạnh anh, không đi được đâu cả.

Mộ Tấn Dương vừa nghĩ như vậy thì cảm thấy trong lòng dễ chịu hơn rất nhiều.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK