Mục lục
Người Chồng Bí Ẩn Siêu Quyền Lực - Diệp Du Nhiên - Mộ Tấn Dương (Truyện full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 188:

“. . . . . .”

. . . . . . . . . . . .

Diệp Du Nhiên bị Mộ Tấn Dương ném vào trong xe, một đường lái xe nhanh như tên bắn về đến vịnh Vân Thượng.

Lúc xuống xe, Diệp Du Nhiên còn đang lẩm bẩm: “Ví của tôi. . . . . .”

Mộ Tấn Dương đóng cửa xe, nắm lấy tay cô, dắt vào trong biệt thự: “Đi vào trước, bên ngoài lạnh, tôi bảo Nam Sơn lấy về cho em rồi, lát nữa cậu ta sẽ đưa tới đây.”

Mộ Tấn Dương bước rất lớn, đi cũng có chút vội, Diệp Du Nhiên phải chạy chậm mới có thể đuổi kịp bước chân của anh, đáy lòng không nhịn được suy đoán, anh gấp gáp dẫn cô về như vậy, sẽ không vì chứng thực câu nói cuối cùng kia của anh đó chứ. . . . . .

Vào lúc cô lơ là, hai người đã vào biệt thự rồi.

Mộ Tấn Dương kéo cô vào trong, một tay khác đóng cửa lại, ngay cả đèn cũng không mở đã đẩy mạnh cô lên trên tấm ván cửa, đôi môi có nhiệt độ kinh người lập tức phủ lên, cướp đi hô hấp của Diệp Du Nhiên.

Cô nhíu nhíu mày muốn dời đi, đôi tay nhỏ bé mềm mại nâng lên đặt trên ngực anh, muốn đẩy anh ra một chút, nhưng không có chút tác dụng nào, sức lực của người đàn ông lớn đến kinh người, ép chặt cô giống như tảng đá, phía sau còn là ván cửa cứng ngắc.

Mộ Tấn Dương màu mắt tối tăm nhìn chằm chằm cô, chỉ qua một giây, cả người lại đè xuống cô.

Hô hấp của Mộ Tấn Dương có chút nặng nề, Diệp Du Nhiên hoảng sợ đưa tay đặt trên ngực anh, ý muốn từ chối vô cùng rõ ràng.

Anh có thể cảm nhận được cô muốn từ chối, nhưng mà, anh sẽ không cho cô cơ hội này.

Tuy không thấy rõ khuôn mặt của anh, nhưng cô biết anh đang nhìn cô.

“Anh bình tĩnh một chút.” Diệp Du Nhiên túm chặt vạt áo của anh, cô biết nếu còn tiếp tục như vậy sẽ xảy ra chuyện gì.

Biểu hiện của Mộ Tấn Dương đã đủ rõ ràng rồi.

Nhưng cô vẫn không nhịn được có chút sợ hãi.

“Không bình tĩnh được.” Dường như Mộ Tấn Dương cảm giác được sự sợ hãi của cô, buông tay ra, chỉ cúi đầu xuống, chống trán của mình lên trán cô.

Giống như đang tự mình bình tĩnh, lại giống như đang kiềm chế.

Nhưng mà, sau một lát, anh lại đột nhiên mang theo mạnh mẽ hôn lên.

Diệp Du Nhiên nghiêng đầu, gọi tên của anh: “Mộ Tấn Dương. . . . . .”

Mộ Tấn Dương nhỏ giọng trả lời một tiếng, ôm cô không buông tay.

Trong đầu Diệp Du Nhiên một mảnh trống rỗng, gọi tên của anh, lại không biết phải nói cái gì.

Dưới tình trạng như vậy, cô hiểu ra, Mộ Tấn Dương không cho phép cô lùi bước nữa.

Hai người cùng nhau im lặng một lúc lâu, Diệp Du Nhiên nghiêng đầu nói gì đó bên tai Mộ Tấn Dương, sau đó Mộ Tấn Dương lập tức buông lỏng cô ra, trong bóng tối, cô cảm giác được anh đang nhìn cô, không hiểu vì sao cảm thấy trong con ngươi của anh giống như lửa đốt, gay gắt đốt người, ngay sau đó, cả người Diệp Du Nhiên đã bị bế lên không.

Diệp Du Nhiên sợ hãi kêu lên một tiếng, rồi vùi đầu trong lòng anh không nhúc nhích nữa.

Mộ Tấn Dương giống như có mắt nhìn đêm, trong bóng tối, một đường không trở ngại bế cô về tới phòng ngủ.

Anh dùng một cước đá văng cửa phòng ngủ ra, bước chân vội vàng biểu hiện sự gấp gáp khó nhịn của anh.

Trong phòng tối tăm mà yên tĩnh, tiếng hít thở của nhau cũng có thể nghe thấy rõ ràng.

Bên tai Diệp Du Nhiên truyền đến tiếng hít thở của anh, hai má của cô nóng lên, trong lòng thì cảm thấy cực kỳ rụt rè, không dám phát ra chút tiếng động nào.

Mộ Tấn Dương vừa đè lên đã trực tiếp xé quần áo của cô, giống như ngại khuy áo quá phiền phức nên anh trực tiếp xé luôn.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK