Mục lục
Người Chồng Bí Ẩn Siêu Quyền Lực - Diệp Du Nhiên - Mộ Tấn Dương (Truyện full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 212:

Không không không, cô không nói gì cả, cô mới chỉ nói được một nửa thôi, boss Mộ có vẻ là người nghiêm túc, anh ấy sẽ không biết lời cô nói có ý gì đâu.

Tự an ủi bản thân như vậy, An Hạ mới lần nữa gọi điện thoại tới.

Mộ Tấn Dương nhìn điện thoại vừa bị ngắt, hơi nhíu mày, điện thoại lại vang lên lần nữa, giọng An Hạ đã nhã nhặn đi rất nhiều: “Boss Mộ, sao hôm nay Du Nhiên không đi làm vậy, có phải đã xảy ra chuyện gì rồi không?”

“Cô ấy không thoải mái lắm, làm phiền cô An rồi.”

Mộ Tấn Dương lịch sự nói hai câu sau đó cúp máy.

Sợ lại có người gọi tới làm Diệp Du Nhiên thức giấc, anh đã tắt máy cô luôn rồi đặt lên đầu giường, sau đó mới xoay người ra ngoài.

Vừa đóng cửa phòng ngủ, Mộ Tấn Dương liền nghe thấy tiếng chuông cửa.

Anh xuống lầu mở cửa, người đến là Bùi Chính Thành.

Bùi Chính Thành vừa vào liền hỏi: “Diệp Du Nhiên không sao chứ?”

Mộ Tấn Dương liếc mắt nhìn anh ta, hiển nhiên không hài lòng với cách gọi này.

“Chị dâu… cô ấy không sao chứ?” Bùi Chính Thành liếc mắt xem thường, bảo anh ta gọi một cô gái nhỏ là chị dâu, khi trêu đùa gọi vậy còn được chứ nghiêm túc thì lại cảm thấy là lạ.

Mộ Tấn Dương xoay người đi vào phòng dành cho chó, Thịt Bò vừa bị Diệp Du Nhiên đá hai cái, bây giờ anh phải đi xem nó thế nào.

Mộ Tấn Dương nhớ đến dáng vẻ khó chịu của Diệp Du Nhiên, sắc mặt cũng trở nên căng thẳng, giọng nói khó tránh khỏi cũng không tốt lắm: “Cậu có thể tự tiêm chút thứ gì đó vào người thử cảm giác đó xem là biết có sao hay không.”

Bùi Chính Thnàh nghe vậy, lẩm bẩm mọt tiếng ‘nóng tính’ rồi cũng không để vào lòng.

Mộ Tấn Dương lấy nước và thức ăn cho chó cho Thịt Bò, thấy nó ăn vẫn rất nhanh nhẹn liền biết không sao mới xoay người lên phòng đọc sách với Bùi Chính Thành.

“Tối qua đã gặp Huỳnh Thư Triết rồi chứ.” Bùi Chính Thành vừa vào phòng đọc sách liền không có hình tượng phi thẳng lên ghế sofa , cả người lười biếng nằm ở đó.

Mộ Tấn Dương không nói gì, anh đứng dậy rót cho mình ly nước rồi cũng rót cho Bùi Chính Thành một ly.

Bùi Chính Thành thụ sủng nhược kinh, đưa hai tay nhận lấy.

Mộ Tấn Dương lại mở miệng nhưng lại nói một chuyện khác: “Vẫn không tra ra được Diệp Chí bị nhốt ở đâu à?”

Nhắc đến chuyện này, Bùi Chính Thành liền ngồi ngay ngắn, sắc mặt có chút ngưng trọng: “Xác định không phải bị nhốt ở tình này nhưng cũng không tra ra được tin tức cụ thể.”

Mộ Tấn Dương nghe vậy không nói gì, một tay cầm ly nước, sắc mặt có chút khó hiểu.

“Tôi cảm thấy hoàn toàn giống với suy đoán của cậu, nếu như chỉ đơn thuần là một vụ án hình sự bình thường thì có đến mức phải nhốt Diệp Chí ở một nhà giam không ai biết không? Diệp Du Nhiên thật sự đến ba mình bị nhốt ở đâu cũng không biết sao?”

Bùi Chính Thành buông cốc nước trong tay xuống, ánh mắt nhìn Mộ Tấn Dương có chút thâm trầm: “Có điều, cũng không thể loại trừ khả năng Diệp Thành cảm thấy quá mất mặt không muốn nhìn thấy Diệp Chí cho nên cố ý đưa đến một nhà giam khác.”

Thấy Mộ Tấn Dương không nói gì, Bùi Chính Thành thở dài một hơi: “Rõ ràng là cậu tự nói đến chủ đều này trước, tôi nói nhiều như thế mà cậu chỉ ‘ừ’ một tiếng thôi vậy.”

Mộ Tấn Dương không để ý Bùi Chính Thành, suy nghĩ của anh đã trôi về một đêm rất lâu trước đây, khi lần đầu tiên Diệp Du Nhiên nhắc đến ba cô với anh.

Cô nói, ba không phải kiểu người đó.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK