Mục lục
Người Chồng Bí Ẩn Siêu Quyền Lực - Diệp Du Nhiên - Mộ Tấn Dương (Truyện full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 39:

“Cậu cũng biết là đã bốn năm rồi sao, mẹ nó, khi đó chúng ta đã hẹn nhau cùng vào đại học, con mẹ nó khi đi học tôi mới biết cậu không còn ở trong nước nữa…” Mặc dù giọng điệu của An Hạ hung hăng nhưng hai mắt đã đỏ hoe rồi.

“Xin lỗi…” Nhớ lại chuyện năm ấy, Diệp Du Nhiên cũng không hề dễ chịu hơn An Hạ là bao: “Khi đó, ông nội đưa mình ra nước ngoài nên mình không kịp liên lạc với cậu…”

Nhưng sự thật là cô không dám liên lạc với An Hạ, bởi vì cô không muốn làm liên lụy đến người bạn duy nhất thật lòng với mình.

“Nếu xin lỗi có tác dụng thì cần cảnh sát để làm gì!” An Hạ trợn mắt nhìn cô: “Quay về cũng không liên lạc với tôi, Diệp Du Nhiên, cậu giỏi lắm.”

“Tôi có cái gì đó hay không cậu còn còn không biết ư…”

Nói xong lời này, Diệp Du Nhiên mới giật mình, mình đã nói gì thế, An Hạ dùng ánh mắt ngạc nhiên nhìn cô: “Lời này cậu học từ ai thế?”

Vừa nói vừa giương mắt nhìn ra ngoài cửa sổ trong suốt sát đất một cái, ánh mắt dừng trên chiếc Rolls-Royce, trong giọng nói có ý trêu chọc: “Học từ người đàn ông kia phải không?”

Diệp Du Nhiên biết cô nói đến Mộ Tấn Dương, giữa cô và Mộ Tấn Dương không phải một hai câu thì có thể nói rõ ràng, lập tức mặt nóng bừng: “Cái gì chứ, làm gì có.”

An Hạ nhìn biểu hiện không tự nhiên trên mặt Diệp Du Nhiên, căn bản không tin lời cô nói, An Hạ khoanh tay, nghiêng đầu nhìn cô: “Cho cậu một cơ hội có thể tạm thời nhận được sự tha thứ của tôi, đương nhiên cậu cũng có thể không cần, dù sao năm đó người nào đó không nói tiếng nào đã ra nước ngoài, ngay cả một câu nói cũng không lưu lại, xem ra cũng không hề coi tôi là bạn.”

Nói xong, An Hạ quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, nhìn vẻ mặt hơi thất vọng.

Diệp Du Nhiên sững sờ, nhớ tới chuyện trước kia, trong lòng hơi do dự, nhưng so với những do dự đó, cô càng không muốn mất đi người bạn duy nhất đối xử chân thành với mình này.

“Bọn tớ … đã có giấy chứng nhận kết hôn, nhưng…”

Sau đó Diệp Du Nhiên nói tóm tắt chuyện về nước một lần.

Sau khi nghe xong, An Hạ uống ực một ngụm cà phê lạnh ngắt trước mặt, cười lạnh thành tiếng: “Ả điếm Diệp Yến Nhi đó, cả ông nội cậu cũng thế…”

Diệp Du Nhiên lắc đầu, cô không có gì để nói về Diệp Thành và Diệp Yến Nhi.

Khi từ quán cà phê đi ra, mưa vẫn chưa ngừng rơi, sắc trời đã tối.

Diệp Du Nhiên lo lắng nhìn An Hạ: “Bọn mình đưa cậu về nhé.”

An Hạ xua tay, không muốn làm phiền Diệp Du Nhiên: “Thời gian không còn sớm nữa, ngày mai còn phải đi làm, chỗ tôi ở cách đây cũng không xa, tôi bắt xe về là được rồi, mưa lớn thế này, hai người cũng về sớm một chút đi, tôi đi trước đây.”

An Hạ là người nóng tính, lại hơi nóng nảy, làm việc dứt khoát, ghét nhất dây dưa, đúng lúc có một chiếc xe taxi tới, An Hạ trực tiếp ngăn lại rồi ngồi lên xe rời đi.

Diệp Du Nhiên không kịp cản lại, đợi lúc cô kịp phản ứng thì Mộ Tấn Dương đã xòe ô đi tới trước mặt cô, âm thanh nặng nề: “Đi thôi.”

Vì gặp lại bạn tốt, tâm trạng Diệp Du Nhiên rất tốt. Nếu như không phải vì sắc trời đã tối, có lẽ cô còn muốn ở cùng An Hạ một lúc nữa. Dù không nói mấy năm nay trôi qua tốt hay xấu, chỉ ở cùng một chỗ cũng rất thư thái, đây mới thật sự bạn bè.

Diệp Du Nhiên nhìn chỗ An Hạ rời đi, không yên lòng lên tiếng: “Được.”

Sau đó bị động bị Mộ Tấn Dương kéo chạy về chỗ xe đậu.

Lên xe, cả người Diệp Du Nhiên vẫn đắm chìm trong trong vui sướng, khóe miệng không thể tự đè xuống vẫn hơi cong lên, trong mắt lấp lánh ánh sáng sáng ngời.

Mộ Tấn Dương lên xe trông thấy dáng vẻ này của cô hơi ngớ ra một chút. Từ khi quen Diệp Du Nhiên một thời gian đến nay, anh chưa từng nhìn thấy lúc cô vui vẻ như vậy.

“Đúng là bạn tốt.” Mộ Tấn Dương vừa nói, vừa nghiêng người thắt dây an toàn cho cô.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK