Mục lục
Người Chồng Bí Ẩn Siêu Quyền Lực - Diệp Du Nhiên - Mộ Tấn Dương (Truyện full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 265:

Nếu cô còn không nhìn ra được mục đích Cố Hàm Yên cứu cô, vậy thì mắt cô mù rồi.

Cô cảm thấy cô vẫn nghĩ quá tốt đẹp về tính cách của con người.

Cuối cùng, cô gọt táo xong nhưng Cố Hàm Yên không ăn, trái lại bị bản thân cô ăn mất.

Diệp Du Nhiên ngồi ở trước giường bệnh của cô ta và gặm hết một quả táo, âm thanh vang lên làm người ta nghe thôi đã cảm thấy quả táo này chắc chắn rất thơm rất ngọt.

Mặt Cố Hàm Yên cau có, khi sắp không duy trì được biểu cảm thì Diệp Du Nhiên cuối cùng đã gặm xong một quả táo.

Diệp Du Nhiên cầm khăn lau tay, giả vờ ngượng ngùng nói: “Thật ngại quá, cô Cố, tôi thấy cô không ăn cũng đáng tiếc nên tôi ăn giúp cô.”

“Không sao, tôi muốn nghỉ ngơi.” Cố Hàm Yên không cười nữa, nói với giọng điệu muốn đuổi người.

“Được, cô Mông không ở đây sao? Tôi ra ngoài tìm hai người tới chăm sóc cho cô nhé. Nếu không cô ở một mình sẽ không làm được gì.” Diệp Du Nhiên nghe vậy thì đứng lên, đi ra ngoài.

Một lát sau, cô dẫn hai người phụ nữ trung tuổi đi đến: “Cô Cố, tôi tìm được cho cô hai nhân viên chăm sóc này. Bọn họ chắc hẳn có thể chăm sóc cô chu đáo, nếu có chuyện gì, cô nhớ phải lập tức gọi điện thoại cho tôi đấy.”

Diệp Du Nhiên nói xong liền tươi cười xoay người ra ngoài.

… Truyện được tập trung lên trên app truyệnhola nhé cả nhà!

Diệp Du Nhiên vừa đi ra, một nhân viên chăm sóc đi tới hỏi: “Cô Cố, bây giờ cô có muốn uống nước không?”

Diệp Du Nhiên đã thanh toán tiền lương cho bọn họ, hơn nữa còn cho rất nhiều, nhưng bà nhìn dáng vẻ này của Hàm Yên cũng không giống với người cần hầu hạ, chỉ có điều không làm gì thì bà lại cảm thấy xấu hổ khi nhận số tiền lương kia.

Cố Hàm Yên dù sao vẫn phải chú ý tới hình tượng của mình, cô ta không nhìn bọn họ mà nhắm mắt lại nói: “Các người ra ngoài đi, bây giờ tôi muốn nghỉ ngơi một lát.”

Bọn họ làm công việc chăm sóc hầu hạ người sống, cho nên nhanh chóng phát hiện ra tâm trạng của Cố Hàm Yên không được tốt, nghe cô ta nói vậy, bọn họ cũng chỉ đành phải nghe lời xoay người ra ngoài.

Nhưng hai người bọn họ mới ra khỏi cửa đã nghe bên trong vọng tới một tiếng “xoảng”, nghe giống như tiếng vật gì đó bị ném xuống đất.

Một người trong đó muốn đẩy cửa bước vào lại nghe được giọng của Cố Hàm Yên vọng ra: “Không được phép bước vào.”

Hai người nghe vậy thì vội vàng đóng cửa lại, không dám vào trong nữa.

Trong phòng bệnh, Cố Hàm Yên ném mạnh giỏ quả của Diệp Du Nhiên đưa tới xuống đất. Đống quả tươi ngon trong đó rơi xuống đất liền lăn tới các ngõ ngách.

Có gì hay mà đắc ý chứ?

Cố Hàm Yên híp mắt, trong mắt đầy vẻ hung dữ.

Diệp Du Nhiên đúng không?

Chỉ là một con nhóc mà cũng dám dương oai ở trước mặt cô ta à?

Chẳng qua là dựa vào bây giờ Mộ Tấn Dương còn chưa chơi chán cô mà thôi, nếu không có Mộ Tấn Dương, Diệp Du Nhiên lại tính là gì chứ?

Lại giống như những hoa quả tươi ngon, khi bỏ trong giỏ thì đẹp mắt khiến người ta yêu thích, bây giờ ném xuống đất, còn ai sẽ nhặt lên nữa?

Cố Hàm Yên hít sâu mấy hơi để cho mình bình tĩnh trở lại, vẻ mặt vô cảm cầm điện thoại gọi.

Bên kia điện thoại, giọng điệu Mông mất kiên nhẫn: “Có việc cứ nói đi.”

“Cô tới đón tôi, tôi muốn ra viện. Khi cô qua đây đừng quên thông báo với phóng viên.” Cố Hàm Yên không hề quan tâm tới giọng điệu của A Mông, chỉ lo căn dặn.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK