Mục lục
Người Chồng Bí Ẩn Siêu Quyền Lực - Diệp Du Nhiên - Mộ Tấn Dương (Truyện full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 81:

Diệp Du Nhiên khoanh tay, vẻ mặt lạnh lùng nhìn sang, giọng nói bình tĩnh mà nghiêm lại: “Bây giờ anh tốt nhất nên đóng cửa đi vào trong, nếu không tối hôm nay tôi còn muốn mở cửa bật nhạc buồn đấy.”

“Cô…” Hàng xóm trợn tròn mắt, dường như không ngờ rằng người phụ nữ xinh đẹp như vậy lại không nói đạo lý.

“Rầm” một tiếng, cánh cửa đối diện bị đóng lại.

Diệp Du Nhiên đứng ở cửa, vẻ mặt vẫn tái nhợt không có sắc máu.

Từ khi biết thân phận của Mộ Tấn Dương đến bây giờ đã hơn mười ngày, Mộ Tấn Dương không cho cô một lời giải thích nào, cô cũng không hỏi.

Nhưng một góc trong trái tim cô thật ra đã sụp đổ.

Cô cảm ơn anh đã cứu cô trong lúc nguy hiểm, nhưng anh cố ý lừa gạt cô là sự thật.

Ân tình và lừa dối là hai chuyện khác nhau, cô không thể lại ở cùng với anh nữa.

Những người công nhân cho rằng Diệp Du Nhiên bất mãn vì bọn họ làm quá chậm, vì vậy lại tăng nhanh tốc độ lắp cửa cho cô.

“Thưa cô, xong rồi.”

“Cảm ơn.” Diệp Du Nhiên nói xong liền đóng cửa lại.

Mấy người công nhân đứng ngoài cửa nhìn nhau. Người khách này rốt cuộc có thỏa mãn không vậy?

Cửa đóng lại, trong căn hộ vô cùng yên tĩnh.

Diệp Du Nhiên đi tới tủ rượu lấy một chai rượu vang, đi một nửa đường mới nhớ tới đây là do Mộ Tấn Dương mua về lần trước, cô xoay người lại ném vào trong thùng rác, không liếc nhìn thêm nữa.

Cô dễ dàng lấy được lon bia từ trong tủ lạnh ra, uống liền ba lon liền cảm thấy đầu óc hơi choáng váng, nhưng lý trí vẫn tỉnh táo.

Điện thoại để ở bên cạnh lại đổ chuông, Diệp Du Nhiên quay đầu liếc nhìn. Đó là một số xa lạ.

Số này gọi tới nhiều lần nhưng lần nào cô cũng không nghe máy.

Nó làm cho cô không khỏi thấy phiền.

Cô đứng dậy mở cửa. Nam Sơn đứng ở cửa đang gọi điện thoại cho cô liền sửng sốt: “Mợ chủ…”

“Cơm có thể ăn bậy, nói không thể nói bậy.” Diệp Du Nhiên không hề khách sáo chặn lại, cũng không cho anh ta bước vào: “Anh tới thật đúng lúc, chờ đấy.”

Vẻ mặt của cô vẫn rất lạnh lùng làm Nam Sơn rất tự giác không dám vào trong.

Diệp Du Nhiên kéo ga trải giường trên giường tới, trải xuống trên mặt đất.

Sau đó cô mở tủ quần áo, lấy ra tất cả quần áo của Mộ Tấn Dương vứt xuống ga trải giường, còn có đồ dùng rửa mặt trong phòng tắm, cốc dùng uống nước hằng ngày…

Mãi đến khi trong phòng không còn có chút dấu vết đàn ông nào từng sống, cô mới tóm lấy bốn góc của ga trải giường lại và kéo tới cửa, vứt xuống trước mặt Nam Sơn.

“Những thứ này đều là đồ của ông chủ anh. Tôi biết anh ta chắc chắn sẽ không cần, nhưng phải ném nhiều rác rưởi như vậy thì tôi cũng rất tốn sức, anh cầm ném đi.”

Diệp Du Nhiên nói với vẻ mặt không cảm xúc, sau đó liền muốn đóng cửa.

Nam Sơn bị một loạt động tác và lời lẽ lưu loát của cô làm cho kinh ngạc đến trợn mắt há hốc mồm. Đúng vào lúc này anh ta mới hoàn hồn, vội vàng ngăn cô lại: “Mợ…”

Diệp Du Nhiên trừng mắt nhìn anh ta, anh ta mới vội vàng đổi giọng: “Cô Diệp, chuyện giấu giếm thân phận này, ông chủ của chúng tôi không đúng, nhưng dù gì ông chủ của chúng tôi cũng đã cứu…”

“Mộ Tấn Dương bảo anh nói những lời này sao?” Diệp Du Nhiên ngắt lời anh ta.

Nam Sơn vừa nghe giọng điệu này của cô liền biết sắp có chuyện xấu, vội vàng phủ nhận: “Không, không phải như vậy.”

Diệp Du Nhiên nhướng mày nhìn anh ta, đột nhiên cười nói: “Tôi không có gì có thể cảm ơn anh ta, anh ta cũng không thiếu tiền, tôi cũng chỉ có cái thân này, ngược lại có thể ngủ với anh ta một lần.”

Nam Sơn sửng sốt: “Cô Tô…”

Một giọng nói khác ngầm có ý tức giận đã át cả giọng nói của Nam Sơn: “Diệp Du Nhiên!”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK