Mục lục
Người Chồng Bí Ẩn Siêu Quyền Lực - Diệp Du Nhiên - Mộ Tấn Dương (Truyện full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 577:

Cái gọi là thế gia quý tộc, các cuộc đấu đá tranh giành quyền lực làm sao ít cho được?

Đã có bao nhiêu chuyện dơ bẩn xảy ra trong gia đình bọn họ rồi, ai cũng biết, có điều bọn họ lựa chọn giấu kín trong lòng chứ không nói ra mà thôi.

Vào mấy năm du học bên nước ngoài, trong số những cô gái mà cô quen biết, mười người thì đã hết chín người nhắc về gia tộc Mogwynn với cô, đấy là một gia đình quý tộc thật sự.

Mà bá tước Augusto, người thừa kế khác họ duy nhất trong lịch sử cũng là nhân vật được mọi người kính phục.

“Cô…”

Mộ Úc Xuyên chỉ tay vào mặt cô, gương mặt ông ta tái xanh, lắp bắp “cô” một hồi lâu cũng không nói được một câu hoàn chỉnh.

Diệp Du Nhiên bình tĩnh rót một ly nước, đưa cho Mộ Úc Xuyên.

“Không ngờ cô lại dám ăn nói với tôi như vậy! Tôi là ông ngoại của Mộ Tấn Dương! Tôi là người thân duy nhất của nó, chỉ cần tôi không gật đầu, nó sẽ không dám thật sự đến với cô đâu!”

Ông ta rống lên như thể mắc phải chứng cuồng loạn.

Ông ta cảm thấy, chắc chắn đây là lúc khó khăn kinh khủng nhất trong cuộc đời của mình.

Mẹ ông ta là người phương Đông, ba ông là nghị viên bên nước ngoài, sau đó ông ta đi ở rể cho gia tộc Mogwynn, hơn nữa còn trở thành người thừa kế của gia tộc ấy, được nữ vương phong tước cho, trong mấy chục năm nay, ông ta sống trong vinh quang không ai sánh bằng.

Có nằm mơ ông ta cũng không ngờ rằng, bản thân ông ta sẽ bị một con nhóc nhỏ hơn mình 40, 50 tuổi vặc lại, khiến ông ta á khẩu, không biết làm sao để mở miệng.

Sở dĩ á khẩu không trả lời lại được là vì ông ta biết lời Diệp Du Nhiên nói là đúng.

Hành vi hiện giờ của ông ta giống như một kẻ gây hại vậy.

Rất không lịch thiệp, cũng hết sức trơ trẽn.

Nhưng mà, ông ta phải đưa Mộ Tấn Dương trở về gia tộc Mogwynn! Để Mộ Tấn Dương nắm quyền thừa kế gia tộc này.

Mà vợ của người chấp quyền trong gia tộc Mogwynn có tiếng tăm lừng lẫy ấy, cho dù xét về gia thế hay danh tiếng đều phải thật tốt đẹp.

Một khi con người nảy sinh ra ham muốn cá nhân, ắt hẳn những thói hư tật xấu sẽ bị bại lộ.

Cho dù là người đã làm quý ông cả đời như Mộ Úc Xuyên cũng không phải là trường hợp ngoại lệ.

“Bởi vì ông là ông ngoại của Mộ Úc Xuyên nên cháu mới muốn nói rõ ngọn nguồn mọi việc với ông.” Sắc mặt Diệp Du Nhiên rất bình tĩnh, nhưng tâm trạng lại vô cùng nặng nề.

Người thân duy nhất của anh ấy.

Mộ Úc Xuyên không đồng ý, Mộ Tấn Dương sẽ không tiếp tục chung sống với cô nữa ư?

“Hừ! Cô đúng là đồ không biết tốt xấu là gì!”

Lồng ngực Mộ Úc Xuyên không khỏi phập phồng lên xuống, rõ ràng ông ta vẫn còn đang tức giận.

Diệp Du Nhiên không nhiều lời thêm nữa, cô sợ mình làm Mộ Úc Xuyên tức quá rồi đổ bệnh.

Mặc dù cách làm của ông ta làm cô bực mình, nhưng dù gì ông cũng là người già, còn là ông ngoại của Mộ Tấn Dương, cô vẫn phải quan tâm đến sức khỏe của ông ấy.

Cố Hàm Yên vội vã vuốt giận cho Mộ Úc Xuyên, lại khe khẽ nói thêm vài câu với ông ta rồi quay sang nhìn Diệp Du Nhiên, sắc mặt có vẻ kỳ lạ. Hai người lập tức đi về ngay.

Đợi đến khi họ đã đi khỏi, Diệp Du Nhiên mới ngồi phịch xuống ghế sô pha, tựa như sức lực trong người cô đã bị rút cạn.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK