Mục lục
Vợ Cũ Thật Quyến Rũ – Nguyễn Băng Trâm
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 276

“Chú, mệt quá…!” Tề Mẫn Mẫn muốn đẩy balo lên lưng Hoắc Trì Viễn nói.

Hôm nay chơi điên cuồng một ngày, toàn bộ sức lực của cô đều bị rút cạn, cảm giác nhấc chân cũng thấy khó khăn.

Hoắc Trì Viễn ném bao và đồ trượt tuyết lên trên mặt đất, sau đó ngồi xổm xuống trước mặt Tề Mẫn Mẫn: “Đi lên, anh cõng em!”

“Anh cõng em, mấy thứ kia làm sao bây giờ?” Tề Mẫn Mẫn thấy anh vứt bao nhiêu thứ xuống.

“Vứt đi!” Hoắc Trì Viễn đạp vai, không sao cả nói: “Mau lên đây!”

“Như vậy sao được? Tronng túi có quần áo thể thao của chúng ta, mà hai bộ ván trượt tuyết này rất quý.” Tề Mẫn Mẫn khom người xuống nhặt ba lô lên, phủi tuyết bên trên đi.

“Vứt ván trượt tuyết! Hoặc là lưng em, hoặc là balo. Chỉ có thể chọn một.” Hoắc Trì Viễn lạnh lùng nói.

“Cõng em!” Tề Mẫn Mẫn không do dự nói.

“Làm sao vậy?” Hoắc Trì Viễn quay đầu lại, nhìn thoáng qua trên lưng cô, trong mắt đầy sủng ái.

“Đã muốn gọi anh.” Tề Mẫn Mẫn chớp tròng mắt, cố gắng không cho mình rơi nước mắt, khóe miệng tươi cười không hiểu sao lại thấy ưu thương.

“Nha đầu ngốc!” Hoắc Trì Viễn dùng lực đưa cô về phía trước, đến chỗ trực thăng đang dừng cách đó không xa.

Anh không rõ ràng mình bất an cái gì. Anh không phải người đứng núi này trong núi nọ, anh sẽ không tùy tiện yêu một người. Nếu như yêu cả đời, nếu như không thích, đối phương có vướng mắc thế nào cũng vô dụng. cô là người mà trong năm năm nay anh muốn có nhất. chắc chắn không có ngày nào đó anh vứt bỏ cô.

“Tương đương con heo.” Đứng bên cạnh trực thăng, anh đặt cô xuống đất, cười chế nhạo.

“Không phải em nặng, chỉ là thêm cái túi sách.” Tề Mẫn Mẫn ném tới trong trực thăng, cười khẽ xoay người lại nói với Hoắc Trì Viễn.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK