Mục lục
Vợ Cũ Ngoan Hiền Thay Đổi Rồi - Thiên Tâm
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

 Tin tức vừa phát đi, sân bay trong nháy mắt sôi trào!  

 

“Tổng giám đốc Dụ, tổng giám đốc Dụ!”  

 

Hà Chiếu kích động không thôi, sung sướng đến mức gần như nhảy cẫng lên: “Tìm thấy máy bay rồi, tìm thấy rồi!”  

 

Đôi mắt Dụ Lâm Hải đỏ ngầu, anh nhìn chằm chằm vào sông nước màu xanh trên tin tức, chỉ cảm thấy trái tim tan vỡ gần như sắp chết lại một lần nữa dâng trào.  

 

Cô không sao!  

 

Cô phúc lớn mạng lớn, nhất định sẽ không có chuyện gì!  

 

Trước kia anh ta là một người theo chủ nghĩa duy vật, nhưng lúc này anh ta khẩn cầu thần linh…  

 

Anh ta nguyện tặng hết may mắn cả cuộc đời này cho Nam Mẫn, chỉ mong cô có thể gặp dữ hóa lành, bình an!  

 

*  

 

Lúc này, Nam Mẫn cùng hơn ba trăm hành khách đã thành công chạy thoát thân, đặt chân đến một hòn đảo không biết tên.  

 

Vào mười phút trước, cơ trưởng Ngôn Uyên điều khiển máy bay số hiệu Y1106 đã tạo nên một kỳ tích khác trong lịch sử tai nạn hàng không sau chuyến bay số hiệu 1549 của US Airways.  

 

Anh ta đáp xuống xuống nước với góc và tốc độ hoàn mỹ, máy bay đã hoàn thành hạ cánh khẩn cấp trên mặt nước khu vực sông biển Ranau.  

 

Nhưng đây cũng chưa phải kết quả cuối cùng.  

 

Mặc dù máy bay hạ cánh xuống nước thành công, nhưng tình hình nguy hiểm vẫn chưa được giải trừ.  

 

Ngôn Uyên đi ra khỏi buồng lại, đôi mắt sâu như vực thẳm nhìn Nam Mẫn: “Tôi cần cô giúp”.  

 

Nam Mẫn còn chưa hoàn hồn, vừa mới thoát chết trong gang tấc.  

 

Ngôn Uyên nói với cô, máy bay chịu không nổi áp lực, sau mấy phút lơ lửng trên mặt nước rồi sẽ chìm nghỉm, phải mau sơ tán hành khách, nếu không vẫn sẽ nguy hiểm đến tính mạng.  

 

Vẻ mặt Nam Mẫn nghiêm túc, theo anh ta ra ngoài: “Tôi có thể giúp gì cho anh?”  

 

Ngôn Uyên nói: “Làm phiên dịch của tôi”.  

 

Sau đó, Ngôn Uyên nói tiếng Anh, Nam Mẫn nói tiếng Trung, dùng ngôn ngữ ngắn gọn nhất và nhanh nhất báo cho hành khách biết tình huống hôm nay họ gặp phải.  

 

Trong nhóm hành khách có một vài người từ các quốc gia khác đưa ra câu hỏi, cái miệng nhỏ của Nam Mẫn liên tục nói ra đủ mọi ngôn ngữ, cuối cùng bị hỏi đến phiền quá, cô trực tiếp nói.  

 

“Im miệng! Hỏi nữa anh sẽ chết đấy! Mau chuẩn bị tự cứu mình đi!”  

 

Cô cách cửa thoát hiểm gần nhất, cô mở cửa, giúp đỡ tổ bay công việc sơ tán, người biết bơi nhao nhao giúp đỡ, hành khách không biết bơi sẽ được đưa lên cánh máy bay.  

 

 

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenConvert.NET
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK